⬅ Trước Tiếp ➡
Lệ Hành ôm tiểu nhân ngư vào trong ngực ngồi trên ghế, hắn không biết nàng thích ăn cái gì cả. Cho nên đã chuẩn bị nhiều hơn một chút.
Nhìn đồ ăn thơm ngon trên bàn, Karis tò mò đánh giá.
“Bảo bối lúc trước ăn cái gì vậy?” Lệ Hành muốn hiểu về tiểu nhân ngư nhiều hơn.
“Tảo biển.” Karis mềm mại trả lời, tựa hồ không cảm thấy ăn tảo biển có cái gì không đúng.
Cái gì? Tảo biển. Bảo bối của hắn trước đây đã sống như thế nào vậy, mặc thì mặc đồ không tốt, mà ăn lại kém như vậy, hắn đau lòng muốn chết rồi.
Lệ Hành nghĩ nàng trước đây hẳn là ăn toàn tảo biển, nên cũng không dám lập tức cho nàng ăn quá nhiều đồ ăn con người. Nhưng tiểu nhân ngư có thể nghe hiểu hắn nói chuyện, người trên không khác gì với loài người, nên chắc đồ ăn của con người nàng có thể ăn một phần. Tuy vậy, hắn cũng không thể nóng vội, cho nên chỉ đút một chén cháo bo bo cùng mấy cái bánh bao nhỏ cho nàng thôi.
Tiểu nhân ngư thuận theo ăn đồ ăn hắn đút, làm trong lòng hắn thỏa mãn lại sinh ra một suy nghĩ âm u, hắn muốn lẻn vào trong miệng nàng cùng nàng nhảy múa, càng muốn hôn hết toàn thân nàng.
Karis ăn no, còn nếm được đồ ăn ngon, cho nên nàng rất cao hứng cong cong khóe miệng, ngọt ngào cười với hắn.
Nụ cười ngọt ngào của Tiểu nhân ngư làm suy nghĩ u ám của Lệ Hành biến mất không thấy đâu, hắn không đành lòng ô uế nụ cười tốt đẹp này, đồng thời cả trái tim hắn cũng trở nên tốt đẹp lên, nụ cười của bảo bối thật sự có thể chữa khỏi hắn.
Hắn lừa gạt để âu yếm tiểu nhân ngư, cũng có chút chán ghét mình như vậy, nhưng hắn càng không thể chấp nhận nỗi những ngày tháng không có tiểu nhân ngư tại bên cạnh, hắn nghiện nàng hết thuốc chữa mất rồi. Hắn sẽ đối xử với nàng thực tốt, sẽ làm nàng mỗi ngày đều vui vẻ sống bên cạnh mình.
Lệ Hành ăn xong bữa sáng, phân phó trợ lý nói cho thuyền trưởng hôm nay nhanh chóng về thành phố G, hắn đã chờ không kịp muốn mang bảo bối của hắn trở lại nhà bọn họ, càng kéo dài, nguy hiểm khi bảo bối bại lộ càng lớn, hắn gánh không dậy nổi nguy hiểm này. Đồng thời cũng phân phó trợ lý kêu những người đó hôm nay đừng tới làm phiền hắn, trừ phi có chuyện đặc biệt quan trọng, không có thì từ từ để hắn về thành phố G lại nói.
Lệ Hành đẩy tiểu nhân ngư đi vào boong tàu trống trải, dọc theo đường đi bọn họ đều kinh diễm nhìn bảo bối của hắn, hắn tuy rằng tự hào bảo bối nhà mình mỹ lệ, nhưng hắn càng không vui khi ánh mắt bọn họ đều dừng ở trên người nàng, cho nên mỗi lần hắn đều lạnh lùng đảo qua những người đó, ngại với uy thế và quyền lực của Lệ Hành, nên dần dần bọn họ cũng không dám nhìn tiểu nhân ngư nữa.
Gió biển hơi thổi qua, Lệ Hành mang theo nàng lại đây hóng gió, thả lỏng một chút, cũng thưởng thức cảnh sắc biển rộng xinh đẹp.
Không bao lâu sau Lệ Hành liền đẩy tiểu nhân ngư trở về để hắn phun nước cho nàng, hắn không muốn chờ đến khi bảo bối không thoải mái.
9 giờ tối, du thuyền thành công đến thành phố G.
Tới 10 giờ tối, bước xuống từ xe hơi tư nhân, Lệ Hành ôm tiểu nhân ngư đang ngủ đi vào biệt thự.
Bỏ tiểu nhân ngư vào bồn tắm, bên cạnh là giường lớn lớn của Lê Hành. Lúc trước Lệ Hành suy nghĩ rất nhiều nếu tìm được nàng rồi, thì phải chuẩn bị cái gì đây?
Vì liếc mắt một cái là có thể thấy nàng, lại có thể làm tiểu nhân ngư thoải mái, Lệ Hành đã tạo ra căn phòng này. Biệt thự cũng là mua ở bờ biển, vì hắn không biết tiểu nhân ngư có thể sống trong nước ngọt không, cho nên cũng phải chuẩn bị nước biển nữa.
Quần áo cũng được hắn chuẩn bị rất nhiều bộ, hy vọng mỗi ngày đều có thể trang điểm cho tiểu nhân ngư thật xinh đẹp.
⬅ Trước Tiếp ➡