Giống như hồi quang phản chiếu, cô không quan tâm kim tiêm trên tay kéo ra! Dùng sức nắm lấy tay Thương Thanh Thanh, trở tay đâm kim tiêm vào bả vai Thương Thanh Thanh!
“Không!”
Thương Thanh Thanh sợ hãi mở to mắt! Nhưng lúc này, chất lỏng màu vàng nhạt đã tiêm vào rồi! Cô ta muốn kêu cứu, nhưng toàn thân như nhũn ra, lùi về sau vài bước...
Làm sao có thể... Thương Trăn, rõ ràng là Thương Trăn chỉ còn một hơi cuối cùng rồi!
Người bệnh rút kim tiêm ra, cả phòng bệnh đều đang báo động!
Thương Trăn không thèm quan tâm, cuối cùng cô cũng báo được thù rồi!
Nhìn Thương Thanh Thanh nắm chặt cổ ngã xuống đất, cuối cùng chết không nhắm mắt, trong đôi mắt hoảng sợ còn là ảnh ngược tay cô đầy máu tươi, đây là báo ứng!
Sảng khoái khó mà nói nên lời tràn ngập cơ thể ốm yếu! Thương Trăn càng cười tươi hơn, nhìn qua có vài phần dữ tợn!
Cảm ơn ông nội ép cô luyện công từ nhỏ! Khiến cô có thể bùng nổ một làn dưới trạng thái cơ thể suy nhược như vậy - - tự tay đâm chết kẻ thù!
Hóa ra phản kháng cũng không khó như vậy, vậy mà cô mới biết được!
Đầu càng ngày càng choáng váng, tiếng còi cảnh sát chói tai vang lên, Thương Trăn lại nằm trên giường lần nữa...
Sắp có người tới cứu cô đúng không! Cô muốn sống sót, muốn bắt đầu lại lần nữa! Không còn bất lực như vậy! Không còn yếu đuối như vậy! Bày ra năng lực của bản thân một lần!
Trong mơ hồ, hình như cô nghe thấy có người hốt ha hốt hoảng chạy tới...
Nếu có thể sống sót, cô sẽ không bị tình thân buồn cười kia trói buộc, cũng sẽ không yêu người đàn ông kia nữa, cô chỉ muốn yêu chính mình!
Nếu có thể sống sót, thì tốt rồi...
1: Trở lại thời gian xảy ra cơn ác mộng
Trong biệt thự phụ nhà họ Phong, Thương Trăn bị sấm sét đánh thức.
Ban đêm mưa to như trút nước đập mạnh vào cửa sổ, một tia chớp xẹt qua, chiếu sáng giường lớn hỗn độn, cùng với cơ thể đầy dấu vết xanh tím của cô.
Ngoài cửa mơ hồ truyền tới giọng hai người đàn ông nói chuyện, cơ thể cô nóng hổi, khó chịu cử động một cái.
Bỗng nhiên, cô sửng sốt!
Không phải là cô đã chết rồi sao?
Đồng quy vu tận với Thương Thanh Thanh em gái cùng cha khác mẹ của cô, chết ở viện nghiên cứu.
Hơn nữa cô làm thí nghiệm cơ thể ba năm, cơ thể đã sớm tê liệt, vì sao bây giờ lại có năng lượng?
Thương Trăn muốn sờ chân mình theo bản năng, kết quả giơ tay lên, lại phát hiện trên ngón cái tay trái có đeo một chiếc nhẫn Phỉ Thúy!
Đây là tín vật đính hôn nhà họ Phong cho cô, nhưng không phải đã bị cướp đi năm cô mười tám tuổi rồi sao?
Quá nhiều khiếp sợ, khiến cô càng ngày càng tỉnh táo.
Mưa to, khu nhà cấp cao, cơ thể trúng thuốc, người đàn ông ngoài cửa.
Chẳng lẽ cô đã chết, vừa mới trọng sinh lại sao? Sau đó trở lại đêm xảy ra cơn ác mộng đó?
Nghĩ như vậy, phản ứng đầu tiên của cô không phải là mừng như điên, mà là hoảng sợ!
Nếu như thực sự quay về ngày có người nói chuyện ngoài cửa, chẳng phải là hai tên súc sinh muốn cưỡng bức cô sao?
Lúc trước cô trúng thuốc vẫn liều mạng phản kháng, dùng di động đập rách trán một người, nhưng bị đối phương tát một cái ngất đi!
Đời trước, sau khi đối phương băng bó trở về, đánh cô một trận cho hả giận, cô là bị bọn họ hành hạ tỉnh!
Toàn bộ lặp lại, cô tỉnh dậy trước!
Trái tim Thương Trăn đập thình thịch!
Nghĩ tới đời trước cô bị ngược đãi thương tích đầy mình xong, còn bị “em gái tốt” Thương Thanh Thanh của cô cố ý dẫn người tới, trong sạch của cô vẫn còn, nhưng thanh danh bị hủy sạch!
Hiện giờ lặp lại một lần, cô nhất định phải bảo vệ mình.
Cô phải cầu cứu!
Nhưng cô mới xuống giường, liền ngã lên trên đất, ba năm sống bại liệt, khiến cô gần như quên đi đường thế nào.
Kết quả là tiếng nói chuyện ở bên ngoài dừng một lát!
“Đợi một chút, trong phòng có âm thanh, chẳng lẽ cô ta tỉnh rồi?”
Hô hấp của Thương Trăn bị kìm hãm, lập tức nắm chặt quần áo, dùng sức bò lên!
Cửa sổ không đóng, hạt mưa lạnh lẽo đánh lên người cô, sắc mặt cô khó coi, vì nơi này là tầng hai!
Cô hoảng hốt nghĩ lại, biệt thự phụ nhà họ Phong cách biệt thự chính rất xa, hôm nay nhà họ Phong đãi tiệc, hiện giờ chỉ sợ tất cả người giúp việc đều ở biệt thự chính giúp đỡ, mưa to như trút nước, cô kêu rách yết hầu cũng không có người nghe thấy.
Mà cánh cửa phía sau người, người đàn ông đã bước nhanh tới cửa, đang xoay tay nắm cửa!