"Ai đứng ngốc chứ! Ngồi thì ngồi!"
Nàng thở phì phò ngồi xuống vị trí của Mục diệc Thần vừa ngồi.
Mà Mục Vi Vi ở bên kia đã trợn tròn mắt.
Tuy rằng Mục gia không có nhiều quy củ nhà giàu gì, bình thường cũng khá là tùy tiện, thế nhưng, cũng không thể để cho người đàn bà không biết xấu hổ kia ngồi chiếc ghế đó chứ! Cho cô ta vào bàn ăn cơm, đã là xem trọng cô ta rồi!
Lạc Thần Hi vừa mới ngồi vững vàng, nhóc con liền rướn người qua.
"Chị ơi, chiếc bánh này rất ngọn, là bánh Đường Đường yêu thích nhất, cho chị này!"
Một miếng bánh gatô bơ bị đẩy tới trước mặt của Lạc Thần Hi, phía trên có đầy anh đào cùng ô mai, nhìn có vẻ rất ngon miệng.
Lạc Thần Hi vội nói: "Đường Đường, em cứ ăn đi..."
Nói còn chưa dứt lời, thì lại thêm một cái bánh bao nhỏ nhắn được bỏ vào trong bát của cô.
"Chị, bánh bao nữa nè!"
Tiếp theo...
"Chị, bánh trôi nước nữa nè!"
"Chị, thịt nữa nè!"
"Chị..."
Trong chốc lát, trong bát của Lạc Thần Hi ngập tràn các loại đồ ăn, xếp thành một chồng cao cao như ngọn núi nhỏ.
Nhìn thấy Đường Đường còn muốn gắp cho cô thêm rau, Lạc Thần Hi nhanh chóng ngăn cản bé, "Được rồi, Đường Đường, nhiều như vậy chị ăn không hết đâu. Em ăn đi mà."
Bánh bao nhỏ chu chu miệng nhỏ, còn có chút không tình nguyện.
Lạc Thần Hi cầm lấy chiếc đũa, gắp một cái bánh bao nhỏ bỏ vào trong miệng, "Nhìn này, chị đã ăn hết rồi!"
Lúc này bánh bao nhỏ mới có chút thoả mãn.
Đang ngồi ở phía bên kia của Đường Đường Mục Vi Vi, lúc này cũng nhìn thấy cảnh đấy.
Từ trước đến giờ cô công chúa nhỏ nhà bọn họ cực kì nhạy cảm, không chỉ thích ăn vặt, mà còn cực kỳ bảo hộ đồ ăn, dù là Mục Diệc Thần cũng đừng nghĩ cướp đồ ăn trong bát của bé!
Nhưng bây giờ, bé lại cho người phụ nữ đê tiện kia đồ ăn sao?
Còn đem bánh gatô ô mai mà bé thích ăn nhất cho Lạc Thần Tâm!