⬅ Trước Tiếp ➡
Trước đây, bọn Hạ Cẩn Tư từng trêu chọc rằng hắn sớm muộn cũng sẽ bị Lạc Thần Tâm cắm cho một cái sừng to, nhưng, xưa nay hắn đều không để trong lòng.
Nếu đã là người phụ nữ hắn không thèm để ý, thì dù có làm chuyện gì cũng đều không liên quan tới hắn.
Nhưng tối hôm nay, khi lần nữa nghe được câu nói kia, hắn lại cảm thấy cực kỳ không thoải mái.
Cảm giác không thoải mái đó, lúc phát hiện đêm khuya Lạc Thần Hi mới trở về, trong nháy mắt, lại càng bị đẩy lên đến đỉnh điểm.
Lạc Thần Hi trong óc cứ ù ù cạc cạc.
Nghe đến đây, cô mới nhận ra, vừa nãy, Mục Diệc Thần vẫn không tin tưởng chuyện "điện thoại di động hết pin" mà cô nói.
Trong lòng của hắn, thậm chí đã sớm khẳng định cô ở bên ngoài lêu lổng rồi.
Đáy mắt của Lạc Thần Hi hiện lên vẻ tức giận, "Mục Diệc Thần, suy nghĩ của anh thật xấu xa! Vừa nãy tôi đã giải thích rồi, anh có tin hay không thì tùy? Còn bây giờ, anh tránh ra cho tôi!"
Dù hôm qua cô cùng Mục Diệc Thần có lăn lộn cỡ nào trên giường, thì hắn cũng không có tư cách nói xấu cô như vậy!
Người đàn ông này quả thực quá tự cao tự đại! Không thể nói lý mà!
Uổng cho cái khuôn mặt đẹp trai như thế!
Lạc Thần Hi đẩy ngực của Mục Diệc Thần ra, muốn đứng dậy lần nữa.
Nhưng khoảng cách hai người thực sự quá gần rồi, cô dùng sức giãy dụa cũng không thể thoát khỏi vòng vây của Mục Diệc Thần.
Eo thon của cô không ngừng vặn vẹo, lướt qua cơ bụng rắn chắc của hắn, Mục Diệc Thần bị cô ma sát đến nóng hết cả người, ánh sáng nơi đáy mắt cũng càng thêm u ám nguy hiểm.
Mà Lạc Thần Hi vẫn không hề cảm giác được điều đó, đẩy hằn mấy lần vẫn không thành công, cô quyết đoán ưỡn ngực, muốn phá tan vòng vây của hắn.
Sự mềm mại cô trực tiếp đụng vào ngực Mục Diệc Thần, khiến hầu kết của hắn không ngừng lên xuống. Bỗng nhiên hắn đưa tay cầm lấy chiếc cằm nhỏ rồi nâng mặt cô lên đối diện với mặt hắn.
"Lại muốn quyến rũ tôi sao?"
"Cái...cái gì chứ?!" Lạc Thần Hi mở to đôi mắt tràn đầy mờ mịt.
Cô muốn quyến rũ hắn lúc nào chứ? Rõ ràng là đang muốn thoát ra khỏi hắn kia mà?
Nhưng mà, Mục Diệc Thần lại không nghe lời giải thích của cô. Mắt thấy cô bởi vì kinh ngạc mà hơi hé mở bờ môi, hắn cũng không cần tiếp tục khống chế lửa dục từ nội tâm đang bốc lên nữa, trực tiếp làm cái chuyện mà kể từ sáng hôm nay khi tỉnh lại đã vẫn luôn muốn làm...
"Như cô mong muốn!"
Bờ môi mỏng mang theo cảm giác lành lạnh mạnh mẽ che phủ bờ môi của Lạc Thần Hi, khiến mọi kinh ngạc của cô chưa kịp thốt lên đều bị nuốt hết.
Dù thế nào thì Lạc Thần Hi cũng không nghĩ tới, rõ ràng vừa nãy hai người vẫn đang nói chuyện đàng hoàng, đột nhiên giờ cô lại bị cưỡng hôn!
⬅ Trước Tiếp ➡