⬅ Trước Tiếp ➡
Mục Diệc Thần bỗng nhiên lắc lắc đầu.
Chết tiệt, hắn đang suy nghĩ gì vậy hả? Hắn cũng đã có đứa con gái ba tuổi rồi, xử nam cái quái gì chứ! Thực sự là bị bọn Bạch Thế Huân làm cho rối loạn mà!
Bạch Thế Huân lên tiếng, "Tôi không kén chọn khi nào chứ? Vóc người, tướng mạo, kỹ thuật, chỉ cần có bất cứ điểm nào không đạt, tôi sẽ không thèm ngó tới làm gì."
Bạc Đình Uyên nói: "Được rồi được rồi, Diệc Thần, cậu cũng không cần quá khó chịu. Cho dù kết hôn rồi thì cậu vẫn có thể đem người phụ nữ kia vứt trong nhà cũ, cô ta không can thiệp được cậu đâu! Chờ thêm mấy năm nữa trực tiếp ly hôn, cô ta cũng chẳng dám làm gì đâu."
"Thì đó! Chẳng qua chỉ là một cô gái thôi mà, hà tất vì cô ta mà tự làm hỏng tâm tình chứ? Nào đến đây, huynh đệ chúng tôi hôm nay sẽ liều mình bồi quân tử, cùng cậu không say không trở về."
Hạ Cẩn Tư khóe miệng treo một nụ cười lưu manh, lấy trong tủ rượu ra vài bình rượu đỏ.
Tửu lượng của Mục Diệc Thần cao có tiếng ở trong đám bạn thân, cho tới tận bây giờ chưa bao giờ thấy hắn uống say cả.
Chẳng qua, ngày hôm nay, tâm tình của Mục Diệc Thần phiền muộn, nói không chừng có thể đem hắn chuốc say đấy!
Nhưng lúc hắn vừa mới nâng ly rượu đưa tới trước mặt Mục Diệc Thần, liền bị đẩy ra, "Tôi không uống rượu đỏ, cầm đi đi, đừng để tôi nhìn thấy nó nữa!"
Nhìn thấy rượu đỏ, hắn lại cảm thấy phiền lòng!
Hạ Cẩn Tư sững sờ, "Làm sao vậy? Không phải cậu thích nhất loại rượu đỏ của cái trang trại sản xuất rượu này hay sao?"
Mục Diệc Thần nhíu mày, bỗng nhiên đứng lên, đi ra ngoài cửa.
"Này, Diệc Thần, cậu muốn làm gì?" Hạ Cẩn Tư ở phía sau cố hỏi.
"Muộn quá rồi, về nhà."
Mục Diệc Thần nhấc áo khoác âu phục treo ở giá, cũng không quay đầu lại mà đi khuất rồi.
Để lại một đám bạn thân hai mặt nhìn nhau, cũng không biết hắn uống lộn thuốc gì.
Trước đây không thấy hắn đi về sớm như thế, hiện tại cưới phải người phụ nữ có tâm tư thâm sâu như vậy, lại còn tự chạy đi tìm phiền muộn.
Chiếc xe Cadillac màu bạc phiên bản giới hạn đỗ ngay trước biệt thự.
Mục Diệc Thần đóng sầm cửa xe, âm thầm mắng bản thân một tiếng.
Về sớm như thế làm cái gì chứ?
Để Lạc Thần Tâm nhìn thấy, chỉ sợ còn tưởng hắn nóng ruột nóng gan muốn về với cô ta!
Tiến vào biệt thự, Mục Diệc Thần ảo não cởi áo khoác vứt trên ghế salon, kéo cà vạt, như thường lệ, đi lên phòng ngủ ở lầu hai của mình.
⬅ Trước Tiếp ➡