⬅ Trước Tiếp ➡
“Ai vậy?”Người đàn ông lười biếng hỏi, giọng điệu không lịch sự chút nào.
“Là Tư đại thiếu đó sao? Tôi là Lưu Tư Nha không biết bây giờ anh có rảnh không, tôi muốn hẹn gặp anh một lát.”Một giọng nói lịch sự nhưng không khiêm tốn phát ra từ người phụ nữ ở đầu dây bên kia.
Tư Dạ đương nhiên biết cô là ai, “Không rảnh.”
Nghĩ đến Lưu Tư Nha làm anh nhớ đến cái tên An Dĩ Thần kia. Trong tiềm thức, thái độ cũng kém hơn một chút.
“Là chuyện về người phụ nữ Trần Chi của anh đó, anh thật sự không muốn nghe sao?”
“Gặp nhau ở đâu?”Đôi mắt của người đàn ông hơi nheo lại.
Đi vào quán trà ghế lô, Tư Dạ nhìn thấy Lưu Tư Nha cũng không chào hỏi một cách lịch sự.
Anh ngồi xuống chiếc ghế ở đối diện cô, hai chân bắt chéo nhau, dáng ngồi vô cùng tùy tiện.
“Nói đi, rốt cuộc cô muốn nói chuyện gì với tôi?”Người đàn ông châm một điếu thuốc, đem hộp thuốc lá màu bạc ném trên mặt bàn, rít lấy một hơi khói thuốc, rồi nhả ra một hơi khói màu trắng đục.
Điếu thuốc anh hút không hề có mùi hương nồng sặc của thuốc lá mà là một hương sữa ngọt ngào, làm người khác cảm thấy rất thoải mái.
Liu Siya nhìn người đàn ông này trong lòng, người đàn ông này vô cùng cao quý, siêu phàm và không thể với tới được trong mắt người khác. Nghiêm túc mà nói, anh ấy vô cùng có sức hấp dẫn nhưng cũng vô cùng nguy hiểm.
Một người đàn ông như thế thật giống loài hoa anh túc không thể dây vào dù chỉ một chút. Cô cũng không thích loại đàn ông này, cô thích một người đàn ông mang khí chất ôn tồn lễ độ của một hoàng tử như An Dĩ Thần.
Cô không quan tâm đến những người con gái khác đi theo loại người như thế nào. Con vịt xấu xí Trần Chi kia đi theoTư Dạ, cô cũng sẽ không thèm nhướng mày quan tâm.
Nhưng cô ấy không nên quấn lấy người mà cô ấy thích khi ở cùng Tư Dạ.
Đẩy một xấp ảnh chụp đến trước mặt Tư Dạ, Lưu Tư Nha thản nhiên mở lời: "Nhìn đi, tôi không có ý gì, chỉ mong anh chăm sóc tốt người phụ nữ của mình đi."
Bức ảnh đầu tiên chính là Trần Chi và An Dĩ Thần nắm tay nhau trong tiệm ăn vặt.
Tư Dạ đưa mắt nhìn xuống, vẻ vẫn mặt không thay đổi.
Nhận lấy xấp ảnh, anh lật từng bức ảnh ra và thấy Trần Chi và An Dĩ Thần cùng nhau đi dạo quanh khuôn viên trường. Họ nở một nụ cười nhớ về những kỷ niệm đẹp trên miệng.
Nhìn họ ôm nhau thật chặt, như một đôi tình nhân thắm thiết …
Lưu Tư Nha nhấp một ngụm trà, thản nhiên nói: "Đều là chuyện xảy ra ngày hôm nay cho nên tôi nói với anh là muốn cho anh một chút thể diện, để cho anh chăm sóc tốt người phụ nữ của mình. Nếu không muốn quan tâm đến cô ấy, hay không lo lắng đến cô ấy, tôi không ngại tự mình dạy dỗ cô ấy đâu.”
À thì ra cô là những chuyện này là muốn để lại cho anh một chút thể diện sao?
Cho anh nhìn thấy người phụ nữ của mình ở bên người đàn ông khác thế này đã làm tổn hại nghiêm trọng đến thể diện của anh.
 
 
 
Mười mấy cuộc gọi nhỡ 1
 
Cho anh nhìn thấy người phụ nữ của mình ở bên người đàn ông khác thế này đã làm tổn hại nghiêm trọng đến thể diện của anh.
Tư Dạ ngoài mặt thì tỏ ra bình tĩnh, lấy đi tất cả ảnh chụp rồi vò chúng trong tay.
“Tôi đã hiểu ý của cô.”Anh đứng lên, cầm lấy hộp thuốc, liếc xéo người đàn bà kia nói “Nhưng cô cũng chăm sóc tốt cho người đàn ông của cô đi.”
Ý anh muốn nói là cô ta không đủ bản lĩnh để tự quản người đàn ông của mình,
Sắc mặt Lưu Tư Nha khẽ thay đổi trong nháy mắt lóe lên một tia ảm đạm.
Tư Dạ căn bản không để ý đến sắc mặt của cô đã xoay người rời đi. Anh nện từ bước chân như cũ không nhanh không chậm nhưng khóe miệng anh lại nhếch lên một đường cong quỷ dị.
Đáy mắt chứa đựng sự yên bình trước giông tố.
Trần Chi, cô cũng thật biết gạt người, cô nói với tôi là cô muốn đi chăm sóc cho mẹ mình nhưng cô lại dám cùng người đàn ông khác hẹn hò rồi ôn lại chuyện cũ. Cô thì giỏi rồi!
Trần Chi vốn nghĩ rằng Tư Dạ phải đi chơi mấy ngày nữa mới trở về cho nên tối nay cô không về biệt thự mà là về nhà.
Cô nói với mẹ Trần, hôm nay cô được nghỉ phép không cần đi làm nữa, mẹ Trần cũng không nghi ngờ cô.
Dì Từ bảo mẫu ngủ ở phòng của cô, cô thì ngủ cùng với mẹ. Trong phòng mẹ cô có rất nhiều tạp chí và báo cũ.
Trần Chi cảm thấy buồn chán nên lật vài trang ra xem, nhưng tùy ý mở một trang thì lại thấy báo nào cũng đưa tin về Tư Dạ.
Người đàn ông mặc nhiều bộ đồ khác nhau xuất hiện trong những hoàn cảnh khác nhau, dù là bất kỳ phong cách nào thì anh vẫn luôn rất thu hút ánh nhìn.
Mà những tin về anh cũng thao thao bất tuyệt.
Là người đàn ông trẻ tuổi nhất, giàu nhất lại đẹp trai nhất thành phố Z này, là huyền thoại và là niềm tự hào của nơi đây.
Nhưng người ngoài chỉ nhìn thấy được chiếc vỏ bọc hào nhoáng của anh căn bản không biết anh lại là một người máu lạnh vô tình.
Trần Chi đóng quyển tạp chí lại, không nhịn được nói với mẹ Trần đang lau mặt, “Mẹ, con không biết mẹ thích xem tin tức về tài chính kinh tế và giải trí đó. Mẹ có hứng thú đối với mấy cái tin tức kiểu này sao?”
Mẹ Trần hơi khựng lại, bà có thể nhìn thấy trong gương Trần Chi đang ngồi trên chiếc giường phía sau.
“Tùy tiện xem ấy mà dù sao cũng không có việc gì làm.”Bà thản nhiên đáp lại. Bôi kem dưỡng da lên tay, mẹ Trần đi đến nằm xuống bên cạnh cô.
Bà cầm lấy cuốn tạp chí trên tay Trần Chi, nhìn chằm chằm Tư Dạ trên bìa tạp chí khẽ cười nói: “Tiểu Chi, con xem thằng bé này đẹp trai biết bao. Cha mẹ thằng bé có một đứa con như vậy chắc chắn sẽ rất tự hào nhỉ.”
“Không biết nữa, nhưng hình như anh ấy không có cha mẹ.”Hoặc cô chưa từng thấy qua, cũng chưa từng nghe người ta nhắc đến.
Ánh mắt mẹ Trần khẽ dao động, tùy ý mở miệng: “Cho dù không có mẹ thì ít nhất cũng phải có cha chứ.”
⬅ Trước Tiếp ➡