⬅ Trước Tiếp ➡
“Em năm đó nói sẽ đợi anh, là có ý gì?". Trần Chi giật mình, sắc mặt tái nhợt. Dưới ánh mắt mong đợi của An Dĩ Thần, cô xấu hổ cúi mặt xuống. An Dĩ Thần tiếp tục hỏi: “Còn nữa, tại sao em không trả lời thư của anh, tại sao anh không liên lạc được với em. Không phải em đã đồng ý sao? Cho dù 2 người ở 2 nơi khác nhau, chúng ta vẫn sẽ giữ liên lạc."
Trái tim anh vẫn như trước (2)
Lần này, vẻ mặt của Trần Chi vô cùng kinh ngạc. Cô vô thức nói: "Anh không có viết thư cho em!". Vừa dứt lời, cô đã biết chuyện gì đã xảy ra. Sắc mặt An Dĩ Thần hơi thay đổi, anh ấy cũng đoán được phần nào sự việc. Bức thư của anh ấy hẳn đã bị chặn lại bởi tất cả các thành viên trong gia đình anh ấy. Trần Chi cười nhạt, tự hỏi bản thân cô là nên vui hay nên buồn.
Thật hạnh phúc làm sao, An Dĩ Thần đã không quên cô và viết thư cho cô. Nhưng đáng buồn thay, cuối cùng họ lại bỏ lỡ 5 năm đó. . . . . “Tiểu Chi. . . . . “An Dĩ Thần nắm chặt tay cô, cổ họng bỗng đau rát: “Anh không biết họ sẽ làm như vậy, anh xin lỗi, anh thực sự xin lỗi. Chắc hẳn lúc đầu em đã đợi thư của anh, nhưng lại không nhận được gì cả. Em có phải đã rất buồn và thất vọng không? "
Trần Chi cắn chặt môi, không trả lời anh ấy. Anh ấy nói đúng, trong khoảng thời gian đó, ngày nào cô cũng đợi thư của anh ấy, ngày nào cô cũng đến trước cửa hỏi ông lão gác cửa xem có thư của cô không. Hy vọng hết lần này đến lần khác, và cũng thất vọng hết lần này đến lần khác. Sau một năm kiên trì, cuối cùng cô cũng nhận ra rằng An Dĩ Thần đã quên cô và anh ấy sẽ không liên lạc với cô nữa. Nhưng hàng ngày cô vẫn hỏi ông lão xem có lá thư nào của cô không, nhưng 5 năm sau, cô vẫn không nhận được một lá thư nào ...
Cô nghĩ cô sẽ rất hận An Dĩ Thần, nhưng ngược lại cô không hề ghét anh ấy và mong được gặp anh ấy bất cứ lúc nào. Khi thực sự nhìn thấy anh ấy, trong lòng cô không hề hận, thậm chí còn rất vui là đằng khác... An Dĩ Thần còn cảm thấy tiếc nuối hơn cả cô, thực sự rất giận, tại sao người trong nhà luôn ngăn cản những gì anh ấy muốn làm? Tại sao lại muốn tước đi tất cả những gì anh ấy thích. Nhưng bây giờ anh ấy đã học được cách nhẫn nhịn, dù không giấu giếm với gia đình thì anh ấy cũng sẽ không bao giờ bộc lộ ra ngoài như khi còn nhỏ.
“Tiểu Chi, em còn chưa trả lời câu hỏi đầu tiên của anh. Em có ý gì khi nói điều đó với anh?". Trần Chi hoàn hồn, rút ​​tay khỏi lòng bàn tay anh ấy. “Dĩ Thần, anh hỏi những điều đó bây giờ có ích gì. Em đã không còn là em nữa, và anh không còn là anh nữa."
“Đương nhiên anh vẫn là anh!”An Dĩ Thần vội vàng đáp: “Tiểu Chi, anh vẫn như trước. Trái tim của anh… cũng như vậy, mãi không đổi.”Lông mi Trần Chi khẽ run, trong lòng dâng trào. An Dĩ Thần có thích cô không? Cô đã luôn thích anh ấy?
"Nhưng, anh đã có bạn gái ...”Trần Chi trong tiềm thức hỏi, vào giây tiếp theo, cô thực sự muốn tự tát vào miệng mình.
 
 
 
Đừng nhúc nhích, để anh ôm một chút (1)
“Nhưng, anh có bạn gái rồi…”Trần Chi vô thức hỏi, một giây sau, cô thật sự muốn tự vả vào miệng mình.
Cô có tư cách gì mà lại nói anh ấy như vậy, cô cũng trở thành người phụ nữ của người khác.
An Dĩ Thần cười, “Em nói Tư Nha sao? Tư Nha là đối tượng kết hôn mà gia đình chọn cho anh, nhưng mà em yên tâm, anh không thích cô ta, cô ta cũng không thích anh. Cô ta nói với anh, cô ta ghét mai mối, anh cũng ghét, tại sao không diễn trò cho hai nhà coi, như vậy mọi người đều có thể thoải mái, cho nên từ khi anh trở về, Tư Nha chính là bạn gái trên danh nghĩa của anh, nhưng bọn anh chỉ đang diễn kịch.”
“Vậy sao?”Trần Chi mỉm cười nhưng trong lòng lại đang hoài nghi.
Biểu hiện của Lưu Tư Nha tuyệt đối không phải diễn kịch, trực giác của phụ nữ nói cho cô biết, cô ta thật sự thích An Dĩ Thần.
Đoán là thất không có cách nào tiếp cận An Dĩ Thần nên mới nghĩ ra cái loại yên đương hợp đồng đó.
Người phụ nữ này dường như rất thông minh…
Trần Chi nhấp một ngụm trà sữa, cũng không nói cách nhìn của mình về Lưu Tư Nha.
An Dĩ Thần nói mình xong, nét cười trên khuôn mặt biến mất, “Tiểu Chi, còn em? Sao em lại ở bên cạnh Tư Dạ? Em yêu anh ta sao?”
Yêu? Giữa bọn họ đương nhiên không có tình yêu.
Trong lòng Trần Chi tự châm biếm môt lúc, trên mặt vẫn bình tĩnh, “Dĩ Thần, nếu như lâu rồi anh mới quay về, vậy chúng ta cùng đi dạo trong trường đi.”
“Tiểu Chi…”
“Lâu rồi em cũng không vào trường, thật là nhớ quá, Đi thôi, lát nữa em còn có chuyện, nếu không nhanh lên em sẽ không còn thời gian mất.”Trần Chi cắt ngang câu nói của anh ấy, đứng lên chuẩn bị rời đi.
Ánh mắt An Dĩ Thần phức tạp nhìn cô nhưng cũng không ép hỏi cô.
Nếu như cô đã không muốn nói thì anh sẽ không hỏi. Mặc kệ cô có nỗi khổ hay nguyên nhân gì, trong mắt anh ấy cô vẫn luôn luôn là công chúa.
Năm năm, trường học cũng đã thay đổi rất nhiều, sân bóng cũng được xây lại, cũng có rất nhiều nhà học mới.
Trên đường tất cả đều là học sinh, gương mặt của bọn họ đều tràn đầy thanh xuân, tinh thần phấn chấn, bộ dáng tươi cười vô âu vô lo.
Trần Chi cảm thấy rất hâm mộ, cho dù lúc nhỏ trong nhà rất khó khăn, nhưng trong trường cô cũng vui như vậy.
Làm học sinh thật tốt, không dễ dàng bị những phiền não quấy nhiễu, cũng không phải tiếp xúc với cái xã hội đen tối ngoài kia.
Gương mặt Trần Chi cũng mang theo nụ cười, An Dĩ Thần nhìn thấy, khóe môi không nhịn được cười yếu ớt, dung mạo đó hấp dẫn không ít sự chú ý của nữ sinh.
“Tiểu Chi, em xem đó là phòng học của chúng ta.”
Đừng nhúc nhích, để anh ôm một chút (2)
“Tiểu Chi, em xem đó là phòng học của chúng ta. Anh còn nhớ lúc đó là em ngồi bên cửa sổ, mỗi lần anh đánh chuông vào lớp thì điều đầu tiên anh nhìn thấy là em.”Anh ấy vừa cười vừa chỉ phòng học ở lầu một.
Trần Chi cũng nhìn theo, đó là chỗ ngồi năm đó của cô, bây giờ là một em gái nhỏ mập mạp đang ngồi đó.
Tầm nhìn ở vị trí đó rất tốt, có thể nhìn thấy những gì ở phía bên ngoài.
Mỗi lần reo chuông cô liền nhìn ra phía ngoài cửa sổ, liền thấy được An Dĩ Thần thong thả bước trên đường, trái ngược với những học sinh dang vội vội vàng vàng khác.
Lúc cô nhìn anh ấy, anh ấy cũng nhìn cô.
Ánh mắt hai người như dính chặt vào nhau, thế nào cũng không di chuyển được. Lúc An Dĩ Thần bước vào phòng học, cô lại như không có chuyện gì, cúi đầu đọc sách.
Không ai biết được, vài giây chuông reo đó chính là thời gian vui nhất giữa hai người họ.
Chuyện cũ cứ rành rành như vậy, giống như quá khứ đơn thuần lúc đi học vẫn tồn tại trước mắt.
“Tiểu Chi, em biết không? Ba năm trung học đó chính là khoảng thời gian vui nhất trong đời này của anh.”
Âm thanh vui mừng của An Dĩ Thần như kéo suy nghĩ của Trần Chi về, cô không thể lún sâu vào quá khứ, cô đã không xứng với An Dĩ Thần rồi.
Cô không thể đắm chìm sâu hơn nữa.
“Đi thôi, chúng ta đi dạo qua nơi khác.”Trần Chi quay đi nơi khác, cũng không quan tâm anh ấy có đuổi theo hay không.
⬅ Trước Tiếp ➡