⬅ Trước Tiếp ➡
Anh nắm lấy tóc cô từ phía sau, khiến cô ngẩng đầu lên, chiếc cổ xinh đẹp cũng bị kéo chặt thành một đường thẳng.
“Có nghe không, mở miệng ra!”Sự phản kháng trong im lặng của cô khiến anh rất khó chịu.
Trần Chi còn cứng đầu hơn cả anh, bày ra dáng vẻ có đánh chết cũng không khuất phụ. Tư Dạ bỗng nhiên nghĩ, tính cách này của cô rất thích hợp làm cấp dưới của mình.
Cho dù có bị bắt cũng không khai ra đồng phạm.
Chết tiệt, sao càng nghĩ lại càng xa thế này!
Người đàn ông thu lại suy nghĩ của mình, quay đầu Trần Chi lại và hôn cô thật mạnh. Khi lưỡi anh lướt qua răng cô, anh có thể nếm ra một mùi máu tươi.
Người phụ nữ này lại nghiến lợi mình đến chảy máu.
Nhưng anh sẽ không đau lòng, đối với Trần Chi anh chỉ có vô tình sẽ không có hai chữ “tình cảm”xen vào.
Sau rất nhiều nỗ lực, cuối cùng anh cũng chui vào miệng cô và không ngừng quấn lấy môi cô.
Trần Chi cố hết sức kìm nén tiếng rên rỉ đứt quãng từ cổ họng, hai tay nắm chắc thành bồn tắm, ngón tay trắng bệch không còn chút máu.
Tư Dạ cũng không dễ dàng bỏ qua cho cô như vậy, không ngừng hành hạ cô, vẫn luôn không ngừng, mỗi lần giày vò đều giày vò cô rất lâu.
Ngâm người trong nước lạnh lại chịu tác động của thứ tình cảm mãnh liệt kia, cơ thể Trần Chi phải chịu nóng lạnh thất thường, vô cùng khó chịu.
Không biết đã qua bao lâu Tư Dạ mới phát tiết xong rút thân dưới, ném Trần Chi đang mềm nhũn như giẻ lau xuống nước, bản thân thì bước ra khỏi phòng tắm.
Nước lạnh ngập qua đầu, Trần Chi nín thở, mở to mắt nhìn trần nhà, thầm nghĩ, cứ như thế này thì chết quách đi cho xong.
 
Mây mưa trong phòng tắm 4
 
Chết rồi thì sẽ không còn cảm thấy mỏi mệt nữa.
Chỉ là cô luyến tiếc thế giới này, cô không muốn rời xa mẹ, cũng luyến tiếc……. An Dĩ Thần.
Cô chậm rãi ngồi dậy từ trong bồn nước, Trần Chi cố gắng ngồi dậy, đôi chân run rẩy bước ra khỏi bồn tắm.
Quần áo cũng đã bị xé nát, cô đành phải dùng khăn tắm quấn lấy cơ thể trần trụi của mình, lơ đãng nhìn khuôn mặt nhợt nhạt với đôi môi tím ngắt kia trong gương, cô khó chịu quay mặt đi.
Hóa ra dáng vẻ của mình lúc này lại khó coi đến như vậy.
Hít một hơi thật sâu, Trần Chi đứng thẳng lưng rồi mở cửa bước ra ngoài, bất ngờ là không thấy Tư Dạ ở trong phòng ngủ.
Cô nghe thấy âm thanh của động cơ ô tô ở dưới lầu vang lên, chắc là anh đã ra ngoài rồi.
Như vậy cũng tốt, hiện tại cô không muốn gặp anh một chút nào cả.
Cô mệt mỏi nằm lên giường, Trần Chi kéo chăn bông quấn quanh người, tóc chưa sấy, đôi mắt đã nặng nề nhắm lại.
Cả thể xác và tinh thần của cô đều đã rất mỏi mệt, nhưng cô không tài nào ngủ được.
Cô không hề hối hận vì đã đồng ý là người phụ nữ của tên Tư Dạ kia, nhưng cố lại không muốn những chuyện như thế này xảy ra.
Suy cho cùng, dù là cô gái nào đi chăng nữa cũng muốn bản thân có một cuộc sống tươi đẹp và hạnh phúc chứ không phải một cuộc sống đáng xấu hổ và u ám như thế này.
Đêm này, Trần Chi không thể ngủ yên được, cô đã bừng tỉnh từ trong ác mộng vô số lần.
Đầu cô nặng trĩu, cơ thể nóng bừng, lúc này cô mới biết bản thân đã bị sốt.
Vốn nghĩ rằng sáng mai thì tình trạng của bản thân sẽ tốt hơn thôi, nhưng không ngờ bệnh lại càng nặng hơn. Cô xuống giường, đầu đau nhói, chỉ có thể nằm bất động.
Cả đêm hôm đó Tư Dạ không trở về, quản gia của biệt thự Dì Chu cũng không lên gõ cửa, cứ như vậy mà không một ai biết chuyện cô bị bệnh cả
Trần Chi rất khát nước, muốn uống một ly nước nhưng cũng không ai rót cho cô cả, chỉ có thể thở dài rồi tiếp tục nằm trên giường.
Khi còn nhỏ, cô ấy rất sợ bị ốm, không chỉ tốn tiền đi khám bệnh mà còn có thể không được ai chăm sóc cả.
Sức khỏe của mẹ cô luôn kém, và bà thường kiếm tiền trang trải cuộc sống bằng cách dạy các bạn nhỏ chơi piano. Mỗi khi tan làm, bà mệt đến mức nằm dài trên giường.
Nếu Trần Chi bị ốm, bà ấy chắc chắn không còn dư sức để chăm sóc cô.
Vì vậy, cô chưa bao giờ để mình bị ốm và giữ gìn sức khỏe rất tốt.
Bây giờ lớn rồi, cô lại sống trong nhà của người khác, và khi cô đau ốm cũng  không có ai chăm sóc cô cả.
Trần Chi đột nhiên cảm thấy thật cô đơn, một loại cô đơn về mặt tinh thần.
Cô sợ cảm giác cô đơn, nhưng rồi lại làm quen với nó.
Cuộn mình thành một quả bóng, cố ép mình không nghĩ ngợi gì nữa, cô chỉ cần ngủ một giấc, khi tỉnh dậy thì mọi chuyện đều qua đi rồi.
 
Phương Pháp Đổ Mồ Hôi (1).
 
Ngủ một giấc dậy, vậy mà đã là ban đêm.
 
Sắc trời bên ngoài u ám, Trần Chi nhìn điện thoại, đã hơn bảy giờ tối. Một ngày rồi cô chưa ăn gì nhưng lại không hề cảm thấy đói.
⬅ Trước Tiếp ➡