Đoàn tụ với An Dĩ Thần (1)
Điều này vốn dĩ là sự thật, không có gì xấu để không phải thừa nhận. Thấy cô ấy không hề tức giận, Tư Dạ cảm thấy rất nhàm chán. “Vào mỗi cuối tuần tôi sẽ chuyển cho cô 200.000 nhân dân tệ vào tài khoản của cô. Tôi cũng sẽ đưa cho cô phần của tuần trước."
"Được.”Trần Chi gật đầu, như vậy cũng không tồi. Ít nhất nếu cô không lấy được tiền, cô liền có thể rời đi bất cứ lúc nào. Sau khi Tư Dạ rời đi, cô mặc quần áo và đi xuống lầu, sau khi ăn bữa sáng do dì Chu làm, cô về nhà thu dọn hành lý. Hành lý của cô rất đơn giản, chỉ có vài bộ quần áo, những thứ khác không cần phải đem, ở cái biệt thự này muốn cái gì là có cái đó. Khi cô đi đến bệnh viện, nước da và sắc mặt của mẹ cô trông rất tốt, trong lòng của Trần Chi cũng trở nên vui hơn.
“Mẹ, đây là 5.000 nhân dân tệ, mẹ giữ lấy để mua những gì mẹ cần.”Cô nhét vào tay mẹ Trần một cái phong bì màu trắng. “Mẹ đâu cần nhiều tiền như vậy đâu, con cứ giữ lấy để tiết kiệm.”Mẹ Trần từ chối. “Mẹ cứ cầm đi, lỡ như lúc mẹ cần con không ở bên cạnh mẹ thì làm sao?”
Mẹ Trần nghe cô nói có lý nên đành nhận tiền. Ánh mắt của Trần Chi rơi vào tờ báo trên bàn cạnh giường, mặt cô bị cứng đờ khi nhìn thấy người đàn ông trên mặt báo. “Mẹ chỉ là đang tìm cách giết thời gian, liền nhờ dì con đi mua tờ báo.”Mẹ Trần cầm tờ báo lên, lật lật vào trang rồi che đi hình ảnh của Tư Dạ. Trần Chi lập tức trở lại vẻ mặt ban đầu: “Mẹ, mẹ muốn ăn gì, con đi xuống mua.”
“Con mua gì cũng được.”Mẹ Trần suốt ngày thờ ơ với nhiều thứ, bà một chút cũng không giống với người tính toán trong gia đình. Cũng giống như vậy, tính cách của Trần Chi cũng thờ ơ với nhiều thứ, luôn bày ra bộ dàng nhàn nhạt. Chăm sóc xong cho mẹ, cô lại đi tìm bác sĩ nói chuyện. Hy vọng bệnh viện có thể giúp cô tìm được một trái tim phù hợp, cô muốn mẹ mình được phẫu thuật càng sớm càng tốt.
Bác sĩ hứa sẽ giúp cô để ý và liên hệ nếu có ai đó có trái tim phù hợp. Nhưng mẹ của Trần Chi vừa bị ốm và không thể phẫu thuật trong hai tháng, bà phải hồi phục sức khỏe tốt trước khi phẫu thuật. Thời gian hai tháng vừa là lúc đủ để cô gom tiền.
Dù được Tư Dạ bao nuôi nhưng Trần Chi vẫn không từ bỏ công việc của mình. Tối nay có một buổi biểu diễn, cô vội vàng đến bữa tiệc rượu lúc 21:00, ngồi trước cây đàn piano và bắt đầu phát ra những giai điệu tuyệt đẹp. Trong hai năm qua, cô đã biểu diễn ở tất cả các khách sạn của thành phố Z. Vì ngoại hình đẹp và khả năng trình diễn piano tốt, nhiều khách sạn sẽ tìm đến cô mời cô biểu diễn. Vì vậy, cô luôn làm việc không ngừng, cũng không sợ một ngày sẽ mất việc.
Đoàn tụ với An Dĩ Thần (2)
Vì vậy, cô luôn làm việc không ngừng, cũng không sợ một ngày sẽ mất việc. Dường như bữa tiệc tối nay được tổ chức để mừng sinh nhật của một người nhà giàu, rất nhiều người giàu có đến tham dự. Trần Chi đã thích nghi với những dịp như vậy từ lâu, màn trình diễn của cô luôn bình tĩnh và chỉn chu. Vì quá tập trung chơi đàn, cô thậm chí còn không nhìn thấy người đàn ông đang tiến vào đại sảnh. Tay ôm lấy eo người bạn đồng hành của mình, An Dĩ Thần mỉm cười, giống như một vị hoàng tử cao quý và tốt bụng, đang chậm rãi đi vào đại sảnh.
Khi anh ấy đến, sự tập trung của mọi người đều đổ dồn vào người anh ấy. “Cậu An, đã lâu không gặp. Nghe nói cậu mới về Trung Quốc gần đây?”Có người nhân cơ hội tiến lên bắt chuyện với anh ta. An Dĩ Thần nhận lấy rượu từ người phục vụ, cười dịu dàng lễ phép: "Đúng vậy, tôi mới về cách đây nửa tháng. Hôm nay nhân cơ hội đến dự tiệc sinh nhật của mẹ tôi, nhân tiện gặp mọi người."
"Tôi nghe nói là cậu An đây đang theo học tại trường đại học danh giá Harvard của Mỹ. Ngành quản lý và tài chính, hiện giờ chính là tiến sĩ hai ngành". Ai đó thốt lên sự tán thưởng. An Dĩ Thần không tự hào về điều này, mặc kệ người khác nói gì, anh ấy đều giữ thái độ khiêm tốn và lễ phép, không kiêu ngạo cũng không hống hách, khiến người đối diện cảm thấy rất thoải mái. Những người khác thì chú ý đến người phụ nữ đi bên cạnh anh ấy: "Đây là con gái của Lưu Tư Lệnh, cô Lưu Tư Nha.”
Lưu Tư Lệnh là nhân vật nổi tiếng trong ngành chính trị ở thành phố Z. Có rất nhiều người muốn được làm quen và kết bạn với nhà họ Lưu. Bây giờ gặp Lưu Tư Nha tại đây, họ không thể bỏ qua cơ hội trời cho này liền tiến lại tâng bốc cô ta. Lưu Tư Nha nắm lấy cánh tay An Dĩ Thần, thoải mái đối mặt với những sự xu nịnh của người khác.
Cô ta không chỉ có ngoại hình ưa nhìn mà còn rất có khí chất, nhìn sơ qua cũng biết cô ta là con gái của một gia đình giàu có. Biết rằng An Dĩ Thần sẽ đến dự tiệc, nhiều người đàn bà giàu có đã cùng con gái của họ đến, chỉ mong có cơ hội kết bạn với An Dĩ Thần và nhà họ An. Nhìn thấy Lưu Tư Nha và An Dĩ Thần lúc này đang đứng cùng nhau, họ cảm thấy nản lòng vì thấy hết cơ hội làm quen, kết thân.
An Dĩ Thần cao ráo, đẹp trai với nụ cười tỏa nắng, gia cảnh tốt, anh ấy thực sự là một người thích hợp để kết hôn. Đáng tiếc bây giờ là hoa đã có chủ. Nếu người phụ nữ là những người phụ nữ khác thì không sao, nhưng đây là con gái của Lưu Tư Lệnh, bọn họ sẽ không có cơ hội nhúng tay vào.
Lúc những người con gái khác đang trầm mặc, hai người đàn ông khác bước vào sảnh tiệc, so với An Dĩ Thần thì còn chói lóa và hấp dẫn hơn. “Dạ, tôi biết rằng bất cứ nơi nào mà anh đi tới, đều là một thỏi nam châm có thể thu hút sự chú ý của mọi người.”. Trác Dịch liếc mắt nhìn những người có mặt, cảm thán nói: “Đặc biệt là phụ nữ, ánh mắt của họ đều hướng vào anh.”
Đoàn tụ với An Dĩ Thần (3)
Trác Dịch liếc mắt nhìn những người có mặt, cảm thán nói: “Đặc biệt là phụ nữ, ánh mắt của họ đều hướng vào anh.”. Mỗi lần đi chúng với anh, anh ta đều chỉ có thể làm nền. Nhưng Trác Dịch không hề chán nản, bởi vì anh ta sinh ra đã có khuôn mặt baby dễ thương, cho dù muốn so sánh với Tư Dạ cũng không được. Tư Dạ bỏ ngoài tai lời nói của anh ta và đi thẳng đến chỗ bà An. Nhà họ An là một trong những gia đình có tiếng ở thành phố Z, đã có hôn nhân chính trị và hôn nhân thương mại, có thể nói nhà họ An vừa có quyền lực và tiền bạc.
Vì vậy, bữa tiệc sinh nhật của bà An, anh không thể bỏ lỡ. “Này, anh lại bơ tôi rồi.”Trác Dịch buồn bực bĩu môi, vừa lúc nhìn thấy Trần Chi đang chơi đàn ở phía đằng xa. Như nhìn thấy một tin tức lớn, anh ta chạy về phía Tư Dạ đang nói chuyện phiếm với bà An: “Dạ, nhìn xem kia là ai.”. Nhìn theo hướng của Trác Dịch liền nhìn thấy Trần Chi.
Nhìn thấy bóng dáng quen thuộc, anh có hơi sửng sốt, sau đó trên mặt lộ ra vẻ vui mừng vô cùng. “An Dĩ Thần, anh đi đâu vậy?”Không quan tâm đến câu hỏi của Lưu Tư Nha, An Dĩ Thần lao đến trước mặt Trần Chi trước cả Tư Dạ.
“Tiểu Chi … Là em sao?”Tiếng đàn piano đột ngột dừng lại, Trần Chi khẽ run tay, ngẩng đầu không dám tin, liền bắt gặp đôi mắt dịu dàng kia. An Dĩ Thần trước mặt đây đúng như những gì cô nhớ, người cao lớn, nét đẹp lạ thường. Chỉ là hơi khác trước, ngày càng cao và mạnh mẽ hơn, trên gương mặt có nét quyến rũ trưởng thành, không còn vẻ u sầu, đa sầu đa cảm như hồi đó nữa.
Giờ đây anh ấy đã trở thành một người đàn ông thực thụ, một người đàn ông trưởng thành và ngày càng quyến rũ. Tương tự, Trần Chi giờ đã trở nên khác trong mắt An Dĩ Thần. Cô ấy xinh đẹp hơn trước, dáng người trưởng thành, toát ra vẻ quyến rũ của một nữ nhân không thể lường trước được. Hai người họ nhìn nhau chăm chú không chớp mắt, hoàn toàn không để ý đến xung quanh, mọi người tại đại sảnh đều nhìn họ với con mắt tò mò.
Trác Dịch lén liếc nhìn khuôn mặt của Tư Dạ, wow, khuôn mặt anh tối sầm lại. Anh ta vội vàng thu lại ánh mắt và lùi lại một cách nhẹ nhàng. Tư Dạ đã tức giận rồi, lúc này tốt hơn hết nên tránh xa anh ra để bảo toàn tính mạng.
“Tiểu Chi, thật sự là em!”An Dĩ Thần định thần lại, bước tới nắm lấy tay Trần Chi với nụ cười đầy phấn khích hiện lên trên mặt. Cô gái mất liên lạc với anh ấy suốt 5 năm, cuối cùng anh ấy cũng tìm được cô. “An Dĩ Thần, anh thực sự là Dĩ Thần? .”Trần Chi cười đứng lên, trong lòng có chút ngập tràn sự vui mừng.
Đoàn tụ với An Dĩ Thần (4)
“Quả nhiên là anh… Em biết rằng anh đã trở lại.”. Cô đã từng nghi ngờ người mà cô nhìn thấy đêm đó có phải là anh hay không, nhưng giờ đây cô đã chắc chắn đó là sự thật. An Dĩ Thần thực sự đã trở về Trung Quốc và bây giờ đang đứng ở trước mặt cô. An Dĩ Thần nắm chặt tay cô, nhìn xung quanh với ánh mắt dò xét, biết rằng đây không phải là nơi thích hợp để nói chuyện.
“Tiểu Chi, đi với anh, anh có rất nhiều chuyện muốn hỏi em.”Anh ấy dắt tay Trần Chi đi ra ngoài. Tư Dạ ở đằng kia uống cạn ly rượu trong tay của mình chỉ bằng một ngụm, đưa ly cho một người bên cạnh rồi sải bước tiến về phía bọn họ. “Chờ đã.”Anh nắm tay Trần Chi và gọi họ. An Dĩ Thần quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt lạnh lùng của anh.
“Cậu An, cậu định đưa người phụ nữ của tôi đi đâu vậy ?”. Đôi môi mỏng của Tư Dạ khẽ nhếch lên, không nhanh không chậm mở miệng nói. Trần Chi như bị ngàn mũi kim đâm, trái tim cô trở nên đau đớn. Một sự bối rối và nghi ngờ lóe lên trong mắt An Dĩ Thần, anh ấy nhanh chóng phản ứng lại đối với những gì anh Tư Dạ nói.
Anh ấy nhìn Trần Chi, giọng nói vẫn bình thản, khiến người ta không phân biệt được cảm xúc của anh ấy.
“Tiểu Chi, anh ta là gì của em …”.
“Người đàn ông của cô ấy .”Tư Dạ trả lời thay cho Trần Chi. Trần Chi khẽ cắn môi, ngước mặt nhỏ nhắn cười với An Dĩ Thần: “Đúng vậy, lời anh ta nói là đều là sự thật, em là… người phụ nữ của anh ta.”. Cô sẽ không ngốc nghếch đi cãi lời Tư Dạ nữa, lần trước lời cảnh cáo anh đưa ra cũng đủ để cô nhớ suốt đời. Thật sự, cô vốn là người phụ nữ của anh . . . . . .
Nhưng tại sao khi trực tiếp thừa nhận, trong lòng cô lại cảm thấy khó chịu như vậy? Là bởi vì cô không muốn An Dĩ Thần biết sự thật sao? Trần Chi nhắm mắt lại, không muốn nhìn thấy suy nghĩ phức tạp trong mắt anh ấy. Tư Dạ cong lên khóe miệng hài lòng, kéo Trần Chi về phí anh, thành công tách tay của hai người ra.
Anh vòng tay qua vai cô, tư thế thân mật, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt, hài lòng : “Cậu An và Trần Chi là người quen cũ?”. An Dĩ Thần không trả lời anh, ánh mắt thâm thúy không ngừng đặt vào người Trần Chi, như thể để nhìn ra điều gì đó trên khuôn mặt của cô. Anh nhìn thấy sự lo lắng và căng thẳng trên khuôn mặt của Trần Chi.
Sau một hồi lâu, anh ấy mới nhìn về phía Tư Dạ, vẻ mặt của anh ấy đã bình thường trở lại. "Đúng vậy, chúng tôi đã từng là bạn học cấp 3 và chúng tôi đã không gặp nhau trong 5 năm. Vì vậy, chúng tôi đã có một chút phấn khích khi vừa gặp lại nhau."
Tư Dạ tỏ ra sửng sốt: “Thì ra là vậy.". Không ai có thể thấy sự chế nhạo ẩn sâu trong mắt anh, hành vi của hai người vừa rồi, căn bản không thể diễn tả bằng niềm vui đơn giản.
Tôi nên trừng phạt cô như thế nào (1)
Trần Chi hiểu tại sao An Dĩ Thần lại giải thích như vậy, anh ấy không muốn làm cô khó xử, không muốn Tư Dạ hiểu lầm cô. Anh ấy nghĩ cô thật lòng khi ở bên Tư Dạ. Trần Chi muốn giải thích tất cả chuyện này với anh ấy, nhưng cô không thể mở miệng nói.
Giải thích cái gì? Nói rằng cô và Tư Dạ bên nhau nhưng không có tình yêu, cô được anh bao nuôi? Hay nói người trong lòng cô thích là. . . . . . . Thật vô nghĩa, giờ cô càng ngày càng xa cách anh ấy, bây giờ cơ hội quay đầu cũng không có.
“An Dĩ Thần.”Lúc này, Lưu Tư Nha chạy về phía trước và nắm lấy cánh tay của An Dĩ Thần. Không nhìn thấy Tư Dạ và Trần Chi, Nha Nha mỉm cười với anh ấy: “Bà đang gọi cho anh đấy, chúng ta đến đó trước, sau đó sẽ đến chào khách sau.”
Giọng điệu của cô ta có chút giống giọng của một bà chủ. Trần Chi nhanh chóng liếc nhìn Lưu Tư Nha, không dám để mắt đến họ quá lâu. Hóa ra anh ấy cũng có người phụ nữ của riêng mình, họ thật sự không còn cơ hội…
“Hai người, chúng tôi xin phép rời khỏi đây trước.”An Dĩ Thần cười dịu dàng với họ, rồi đưa Lưu Tư Nha đến chỗ bà An. Chỉ tại lúc này anh ấy quay người lại, ánh mắt như vô tình lướt ngang qua Trần Chí. Lần gặp lại này, cô không ngờ lại gặp nhau theo cách này. Bên cạnh cô lại có một người đàn ông khác, và một người phụ nữ khác bên cạnh anh ấy. Khóe miệng Trần Chi xuất hiện một nụ cười gượng gạo, còn chưa kịp đau lòng, cô đột nhiên cảm thấy đau ở cổ tay, Tư Dạ gần như thô lỗ kéo cô nhanh chóng ra khỏi đại sảnh.
Trần Chi lảo đảo đi theo phía sau, suýt chút nữa ngã xuống. Cô biết rằng Tư Dạ đang tức giận, biết rằng hậu quả của sự tức giận đó sẽ rất nghiêm trọng. Trần Chi chỉ có thể im lặng đi theo anh, chờ đợi cơn bão sắp tới. Khi ra tới ô tô, Tư Dạ ép cô vào trong xe, anh cũng theo sau đó, đè chặt cơ thể nhỏ nhắn của cô vào lưng ghế. Chiếc xe nhỏ trở nên chật chội hơn vì sự chen chúc của hai người.
“Trần Chi, tôi thật sự đã đánh giá thấp cô. Hóa ra người đàn ông cô thích là An Dĩ Thần. Mắt mắt của cô không tồi, biết leo lên bám lấy người đàn ông có quyền có thế.”Đôi môi mỏng áp sát lên má cô nói những lời châm chọc và lạnh lùng.
Đây đã là lần thứ hai, người phụ nữ này khiến anh cảm thấy thất vọng. Lần nào cũng là vì những người đàn ông khác, khiến anh cảm thấy rất khó chịu! Trần Chi cứng đờ, không dám nhìn thẳng vào vẻ mặt của anh lúc này.
“Chúng tôi chỉ là bạn học cấp 3.”