⬅ Trước Tiếp ➡
Bác sĩ bất lực thở dài, xác nhận vấn đề của cô không nghiêm trọng, xoay người rời khỏi phòng bệnh.
Lê Tuyền ở lại đến rất khuya, thấy cô vẫn ngơ ngẩn, biết tính tình của cô nên cũng biết nói nhiều vô ích, sau khi dặn dò mấy câu liền trở về. Tuy vậy đã sắp xếp một y tá đặc biệt để chăm sóc cô.
Dì y tá rất dịu dàng nhìn Úc Tinh Ngữ, kể cho cô nghe về hai đứa cháu của mình, nói bọn nó rất đáng yêụ
Úc Tinh Ngữ không có cảm giác gì, xoay người, giả vờ ngủ.
Lúc này bên ngoài trời bắt đầu mưa, Lê Tuyền đợi một lúc thì có một chiếc Mercedes Benz màu đen dừng lại trước mặt.
Bên ngoài hơi lạnh nên vừa vào xe cô ấy đã hà hơi. Người đàn ông mặc áo sơ mi xám đưa cho cô ấy chiếc khăn mặt. Động tác nhẹ nhàng lau đi chút ẩm ướt trên mặt cô ấy, hỏi “Con bé có đỡ hơn chưa?”
Người đàn ông rất đẹp trai, ngũ quan nổi bật, mắt hoa đào, giơ tay nhấc chân mang theo dịu dàng, ánh sáng từ bên ngoài chiếu vào một bên gò má, trông rất tuấn tú.
Đây là Trần Kinh Dược.
“Bác sĩ đã tiêm cho cậu ấy, còn kê thuốc hạ nhiệt, giờ đã ổn rồi.”
Nói đến đây, cô ấy hơi phát sầu “Cái thai đã hơn năm tháng, bây giờ phải làm sao Là lỗi của em, gần đây bận quá, không có thời gian quan tâm cậu ấy ”
Trần Kinh Dược hôn lên đôi môi đỏ mọng của người phụ nữ bên cạnh, an ủi cô ấy “Không liên quan đến em, là chuyện của con bé. Hai ngày nay em đã vất vả rồi.”
Lê Tuyền lắc đầu “Cậu ấy không chỉ là em gái của anh, còn là bạn tốt của em.”
Lê Tuyền không cha không mẹ, khi còn nhỏ vô cùng tự ti. Chính lòng tốt của Úc Tinh Ngữ đã khiến cô ấy trở nên tốt hơn.
Điều cô ấy không hiểu là tại sao người xung quanh Úc Tinh Ngữ trở nên tốt hơn, còn Úc Tinh Ngữ lại càng không ổn?
Lê Tuyền hỏi Trần Kinh Dược “Anh có muốn lên gặp cậu ấy không?”
Trần Kinh Dược ngẩng đầu nhìn ánh đèn trên lầu, trong đôi mắt đen láy hiện lên một tia buồn bã, lắc đầu “Không được, bây giờ em ấy không ổn định, anh không nên kích thích em ấy. Nếu em ấy cần gì thì để anh sắp xếp.”
Anh ấy tự cười nhạo mình “Có phải vì anh quá tốt với Trần Dao nên em ấy mới hận anh như vậy hay không.”
Lê Tuyền nhìn vẻ buồn bã của Trần Kinh Dược, cảm thấy đau lòng.
Trần Kinh Dược không hoàn toàn tốt với em gái ruột Trần Dao, ngoại trừ lần đầu đón về nhà họ Trần, về cơ bản xem như người xa lạ.
Thực ra bọn họ đều biết Úc Tinh Ngữ không hề ghen tị, cô chỉ muốn rũ sạch quan hệ, kể cả mọi người trong cuộc đời mình.
Bất kể có làm gì, cô dường như ở bên ngoài thế giới này, không có cảm xúc.
Trời mưa to đến nửa đêm, âm thanh cực kỳ lớn.
Cô bị tiếng mưa đánh thức, liền đi ra hành lang ngắm mưa.
Dì y tá giật mình tỉnh dậy, vội nhắc nhở cô “Đừng đứng bên ngoài, kẻo bị cảm lạnh.”
Cô không vâng lời, không đi vào trong.
Dì ấy không còn cách nào, đành phải phủ thêm áo cho cô.
Có lẽ vì cơn mưa đã làm dịu đi trái tim nóng nảy của cô, Úc Tinh Ngữ nhìn cơn mưa đã làm ướt ghế ngồi và chỗ tập thể dục ở tầng dưới bệnh viện, ngón tay đang cầm điện thoại giật giật.

⬅ Trước Tiếp ➡