⬅ Trước Tiếp ➡
Trước nay nàng đều là hỏi một đằng trả lời một nẻo, Bùi Lang cũng quen rồi, thu lại tính khí, gắp một đũa mì, "Biết là nắng gắt cuối thu, còn chạy ra ngoài làm gì?"
Đây là nói chính sự rồi.
Mấy năm trước tuổi hoàng đế còn nhỏ, việc tế thiên đều là do Thái Hậu cùng Nhiếp Chính Vương làm thay, năm nay là lần đầu tiên hoàng đế tự mình tế thiên. Bùi Lang xưa nay ác hình ác trạng, vẫn thường khiến hoàng đế khó xử, tất nhiên cũng ngại lúc Thái Hậu ở đây luôn quấy lên vũng nước đục, vướng chân vướng tay.
Giai Kỳ buông chén đũa, "Bệ hạ còn nhỏ, năm nay là lần đầu xuất cung, tây giao* cũng không được xem là gần, khó tránh khỏi --"
*Tây giao: ngoại ô phía tây
"Được rồi," hắn nhìn lướt qua khuôn mặt thon gầy trắng nõn của Giai Kỳ, ánh mắt vẫn sắc như đao, dừng lại trên cần cổ vẫn còn vết thương cũ cực kỳ nhạt, tiếp tục nói: "Ngươi là Thái Hậu, muốn đi thì đi, không cần nói với bổn vương."
Hắn vươn tay giúp nàng kéo cổ áo cao lên một chút, che đi vết sẹo kia, lúc này Giai Kỳ mới hiểu được ý trong ánh mắt vừa nãy của hắn, hóa ra là bảo nàng che đi vết sẹo, không khỏi tự trách mình ngu ngốc.
Thế nhưng ngón tay hắn chạm vào da thịt thơm mềm trắng nõn, giọng nói theo đó cũng có chút lười biếng, "Tự mình chú ý cẩn thận, đừng gây thêm phiền phức, bên ngoài rất phức tạp, nếu Thái Hậu nương nương xảy ra chuyện gì không may, bệ hạ bảo bối kia của ngươi sẽ nghi ngờ đến trên đầu bổn vương đấy."
Trên ngón tay hắn có một lớp chai mỏng thường thấy ở người luyện võ, cưng cứng vuốt qua cổ Giai Kỳ, mang đến một trận tê dại, lan ra bốn phía. Không biết có phải ảo giác hay không, Giai Kỳ cảm thấy vẻ mặt hắn ám muội, không nhịn được nhớ tới vài lần lúc trước, đầu giống như bị giội một chậu nước lạnh, vội vàng tránh né về phía sau, nhỏ giọng nói: ".. Bên ngoài còn có người.."
Bùi Lang xưa nay luôn chê Giai Kỳ quá ngốc -- nhưng vốn cũng chẳng sao, mấy chữ đáng yêu mềm mại như vậy vừa được thốt ra, lại cực kỳ trợ hứng.
Tay hắn thuận thế đưa xuống phía dưới, đột nhiên bóp lấy eo của người đứng trước mặt, lòng bàn tay xoa nhẹ, luyến tiếc không nỡ buông tay, "Bổn vương lập ngươi làm Thái Hậu cũng không phải vì muốn ngươi vui, không có người thì còn gì thú vị chứ? Lần này ngươi muốn trốn đến nơi an tĩnh, có thể trốn được đi đâu?"
Giai Kỳ vừa chua xót vừa đau đớn, lại nghe được tiếng nói chuyện ở bên ngoài của Thanh Thuấn và Bùi Chiêu, âm thanh rất gần, nàng gấp đến độ vành mắt cũng đỏ cả lên, hoảng loạn níu lấy tay hắn, ".. Hôm nay không được, đừng ở đây.."
Ngoài cửa sổ [H]
Bùi Lang nhíu cặp mày anh tuấn đầy vẻ kiêu ngạo, đôi mắt vẫn chứa ý cười, nhưng giọng nói lại lộ ra vẻ tàn nhẫn, "Bổn vương dạy ngươi bảy năm, ngươi ở trên giường vẫn chỉ có một câu này thôi sao?"
Giai Kỳ nghẹn họng, cũng biết hắn có sở thích đặc biệt, thích nhất chính là khiến nàng muốn chết cũng không được, bộ dáng này của nàng quả thực rất trợ hứng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở

⬅ Trước Tiếp ➡