⬅ Trước Tiếp ➡
Hắn muốn nàng phải khó chịu, muốn nàng phải sốt ruột, muốn nàng mất hết mặt mũi, bởi vì hắn hận Cố Giai Kỳ thấu xương.
Giai Kỳ chỉ cảm thấy toàn thân lạnh lẽo, trán lại bắt đầu đau đớn, miễn cưỡng bày ra vẻ mặt tươi cười, nhanh chóng nghiêng người qua, nhẹ nhàng cắn một cái lên tai hắn, vội nói: "Đêm mai ta chờ ngài."
Hai ngón tay muốn mệnh kia bất ngờ rút ra. Giai Kỳ giống như bếp lò được rút củi, chậm rãi thở phào một tiếng, từ từ ngồi thẳng dậy.
Thanh Thuấn đi theo Bùi Chiêu tiến vào, cười nói: "Bệ hạ nói muốn cưỡi ngựa săn đến Tây Giao, nương nương sẽ đồng ý chứ?"
Mặt trời chậm rãi lên cao, chiếu vào bên trong khiến căn phòng bừng sáng, trước bàn vẫn là hai người đó, một người vai rộng chân dài, đang hùng hổ ăn mì, người còn lại thì cúi đầu rũ mi, khuôn mặt nhỏ mĩ lệ yếu đuối nắm lấy thâm y trùng điệp, càng lộ ra vẻ non nớt không tương xứng, nghe vậy chỉ cười cười.
Hạnh nhân
Ngày hôm sau, từng hồi tiếng trống liên tục vang lên trong ánh nắng ban mai, bên trong Trường Kinh chín đạo cửa thành lần lượt mở rộng, nghênh đón vị Đế vương trẻ tuổi tượng trưng cho vương triều tân sinh.
Phố hẻm ngõ nhỏ phồn hoa tựa như mộng ảo, khắp nơi đều là đầu người chen chúc tò mò muốn được chiêm ngưỡng chân dung thiên tử, trong tiếng ồn ào náo động truyền tới những tin đồn vu vơ, không ít lời có ý phạm thượng, Kim Ngô Vệ như lâm đại địch, tất nhiên là che kín tiểu hoàng đế hộ tống về xa giá.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Do đó, Bùi Chiêu cuối cùng cũng không thể cưỡi ngựa săn đi Tây giao.
Cố Giai Kỳ nghe được những lời bên ngoài, đang xuất thần, không chú ý đến màn xe vừa động, Bùi Chiêu đã khom lưng tiến vào, kêu một tiếng "Mẫu hậu", ngồi xuống bên cạnh nàng.
Giai Kỳ bị hắn làm cho hoảng sợ, vội nói: "Sao bệ hạ lại vào đây rồi?"
Bùi Chiêu lấy từ trong tay áo ra một chén gì đó, đưa cho nàng, "Thanh Thuấn mua ở bên đường." Thấy nàng chưa hiểu, lại bổ sung: "Nói là có tác dụng an thần, ấm dạ dày."
Hôm nay trời chưa sáng đã phải lên đường, Giai Kỳ đương nhiên ngủ không được ngon, vì thế cười híp mắt nhận lấy. Đồ vật kia trông kỳ quái, đen sì trộn với trắng nõn dính dính, Bùi Chiêu thấy nàng muốn đưa tới bên môi, vội vàng nói: "Không biết là thứ gì, mẫu hậu vẫn không nên ăn thì hơn." Nói xong lập tức muốn đưa tay ra lấy về.
Bộ dáng thiếu niên nghiêm trang, Giai Kỳ đã tùy ý nhấp một ngụm, cười nói, "Là chè hạt mè trộn với bột hạnh nhân."
Bùi Chiêu chưa từng xuất cung, tất nhiên cũng chưa nhìn thấy mấy món ăn vặt dân gian này bao giờ, "Ồ" một tiếng, "Sao mẫu hậu lại biết?"
Giai Kỳ cười rộ lên khiến cho mi mắt hơi cong, mày dài hơi nhíu, "Số sạp quầy ai gia từng mở còn nhiều hơn tấu chương bệ hạ phê chuẩn đấy."
Nàng đã cố ý không muốn nói, tuy rằng Bùi Chiêu xưa nay lãnh đạm, cũng nể mặt mỉm cười, "Mẫu hậu còn có bản lĩnh như vậy, nhi thần lại không biết."

⬅ Trước Tiếp ➡