Tiếp ➡
 Mở đầu
Ngày đông tuyết lớn, khắp nơi trong Đại Minh cung đã phủ đầy ngân sương trắng xóa, duy chỉ có hồ Thái Dịch vẫn phẳng lặng như gương, theo tiếng chuông thánh thót vang trên mái hiên, cá chép vàng tía đỏ rực ngẫu nhiên quẫy đuôi, mặt hồ theo đó lại tản ra từng vòng gợn sóng, vừa nhẹ nhàng vừa thong thả, im hơi lặng tiếng, tựa như gió nhẹ lướt qua.
Một đám nữ tử mặc cung trang đang quỳ bên hồ, tay chân đều bị trói lại, khuôn mặt che đi, từng người một bị trói trong một cái túi xanh thả xuống hồ, thân thể nhẹ đưa vào dòng nước, không có lấy một chút bọt khí, khi miệng mũi chìm xuống hồ mới hiện lên một chuỗi bọt nước rung rung. Những người còn lại co rúm không thể phát ra âm thanh, mặc dù không nhìn thấy cảnh tượng phía trước, nhưng cũng đoán được hơn phân nửa, cả người chỉ còn lại run rẩy sợ hãi.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Mặt nhóm thái giám đều trắng bệch, có điều Hoàng đế đương triều thích giết người thành tính, Trịnh hoàng quý phi đang nắm quyền cũng là hạng người ngoan độc, bọn họ đã nhìn quen cảnh tượng thế này rồi, chỉ có thể ném từng người từng người một xuống. Một tiểu thái giám mới tiến cung, cổ tay run rẩy đưa tay kéo tần phi lên, đẩy về phía hồ nước, vô ý đụng vào lòng bàn tay nàng, lại vô cùng kinh hãi -- bàn tay xúc cảm nóng bỏng, rũ mắt nhìn lại, trên làn da tái nhợt lộ ra bên ngoài của nàng dường như phủ lên một tầng ửng đỏ không bình thường.
Trịnh hoàng quý phi là người đố kỵ, mặc dù mấy năm nay những phi tần nhỏ bé ngày thường không được tùy ý đi lại, nhưng có tai ách bệnh tật gì bọn họ đều nắm rất rõ, cẩn thận đề phòng một khi có chuyện lập tức đưa người vào lãnh cung. Duy chỉ có mấy ngày gần đây hoàng đế bị bệnh có chút không rõ ràng, hơi buông lỏng trông coi, vì thế chuyện Cố Quý phi mắc phong hàn liền bị mấy thái giám không muốn nhiều chuyện giấu đi.
Cố quý phi lớn lên xinh đẹp, khiến cho Hoàng quý phi nghi thần nghi quỷ, tiến cung ba năm vẫn chưa từng gặp qua mặt rồng, một năm này lại càng bị trông coi nghiêm ngặt hơn, bấm đốt ngón tay tính toán, năm nay nàng mới mười bảy.
Thân hình thiếu nữ mười bảy tuổi chưa trưởng thành, eo nhỏ mảnh mai được bó trong đai lưng, càng lộ ra dáng người duyên dáng thướt tha, chỉ là bước đi có hơi loạng choạng. Không biết tại sao hắn lại có chút khó chịu, cước bộ dưới chân vẫn không ngừng, từng bước đẩy người vào hồ Thái Dịch. Nước lạnh thấu xương, nàng không kêu lấy một tiếng, rất có thể đã bệnh đến toàn thân nhũn ra, vừa vấp chân một cái đã ngã xuống, bắn lên chút bọt nước.
Bọt nước trắng xóa xẹt qua tầm mắt, hắn đột nhiên lờ mờ nhớ ra điều gì đó -- Cố quý phi là nữ nhi duy nhất của định quốc đại tướng quân quá cố Cố Lượng Ân. Mấy năm trước, người người trong kinh thành đều gọi được nhũ danh của nàng, "Có ai không biết? Cố gia có nữ tên Giai Kỳ, Cố tướng quân đích thân phủ khăn trùm, Vương phi Kỳ Dạ vương tự mình chọn, Cố Giai Kỳ --"
Người bị hắn trầm xuống hồ là Cố Giai Kỳ.

Tiếp ➡