Chương 17
cô vẫn còn do dự, liền nói, “Hay là cô Nghiêm muốn đạp xe qua?” Thì ra anh ta thấy được lúc cô đến, Nghiêm Chân cầm chặt túi, cắn cắn môi mà nói, “Vâng.” Thời điểm đến bệnh viện bà Lý đang đứng ngoài cửa phòng cấp cứu, khi thấy Nghiêm Chân liền cuống quít lên.
Nghiêm Chân bắt lấy bàn tay của bà Lý, “ Bà Lý, bà nội cháu thế nào rồi ạ?" "Tốt hơn nhiều, vừa mới tỉnh lại.
Mới vừa rồi bà cũng cuống cuồng cả lên." Nghiêm Chân vội vàng muốn đi vào trong, bà Lý bỗng nhiên kéo tay cô lại, thần sắc có vẻ như muốn nói lại thôi, "Bà nghĩ cháu vẫn là đừng nóng vội đi vào." "Làm sao vậy?" "Còn nhớ không lần trước bà giới thiệu đối tượng gặp mặt kia cho cháu không?" Như thế nào bỗng nhiên nhắc tới chuyện này, Nghiêm Chân sửng sốt, "Nhớ rõ ạ." Bà Lý nhớ ra chuyện gì đó mà vỗ tay một cái rồi nói, "Bà nội cháu chính là vì chuyện này mà rất sốt ruột nên nổi giận, lần này là do sốt ruột tức giận mà ra nha, huyết áp tăng cao.
Huyết áp vừa lên, không phải nannan " Nghiêm Chân có chút sốt ruột, "Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra?" Chuyện là như thế này, Nghiêm Chân có nhờ bà Lý ở cạnh nhà canh chừng bà nội mỗi khi cô đi dạy, hai người này bình thường không có việc gì liền thích ngồi tán gẫu, đề cập đến đều là một ít chuyện nhà.
Hôm nay bà nội nói đến hôn nhân đại sự của cô, đã nghĩ tới đối tượng lần trước cùng cô gặp mặt kia, sau khi về vẫn không thấy Nghiêm Chân nói gì, bà cũng sẽ không tò mò.
Người là do bà Lý giới thiệu nên bà nội liền nhờ bà Lý gọi điện thoại cho người nọ.
Người đàn ông ở đầu điện thoại kia từ chối nói, "Cô gái này nhìn qua không có tâm tư kết hôn, tôi cùng với cô ấy căn bản là không thể.
Bộ dáng không mặn không nhạt, làm cho người ta đoán không ra cảm xúc." Lại là cái dạng này, lúc trước bao nhiêu người đều bị Nghiêm Chân làm cho thành như vậy?
Bà nội vừa nghe, cơn tức liền dâng cao, rồi sau đó thì liền vào bệnh viện.
Nghiêm Chân dở khóc dở cười.
Nghĩ xong, cô vẫn là đẩy cửa ra rồi vào, cô đối với sự ngăn cản của bà Lý chỉ nói, "Bà không hiểu bà nội cháu rồi, bà nội nếu tức giận thì phải đợi cháu trở về rồi bà nội mắng cháu đã, bằng không quay đầu chỉ còn có mỗi mình bà phải chịu thôi." Bà nội còn chìm trong giấc ngủ nặng nề, Nghiêm Chân tiễn bước bà Lý, ngồi xuống ở trước giường.
Bà nội năm nay đã sáu mười tám tuổi, cũng không giống như những người già bình thường cùng tuổi khác với tóc mai hoa râm, nhìn kỹ bà vẫn là có thật nhiều tóc đen, đây là điểm mà bà nội mỗi khi nghĩ đến vẫn luôn cảm thấy kiêu ngạo.
Nhưng là mấy năm qua, vì cô mà tóc bà cũng đã bạc màu không ít.
Suy nghĩ một chút, Nghiêm Chân cảm thấy thực có lỗi với bà nội của mình.
Cửa sổ trong phòng bệnh không đóng, từng trận gió lạnh xuyên thấu qua song cửa thổi vào, Nghiêm Chân thong thả bước đến phía trước cửa sổ, đóng lại rồi lại nghe thấy bà nội nằm ở trên giường bệnh nói, "Đừng đóng, để cho gió vào dập lửa cho bà đi." Nghiêm Chân bật cười, vẫn đóng cửa sổ, đem khuôn mặt tươi cười đang dâng lên xoay người sang chỗ khác, "Bà nội, trời đã sang thu rồi, bà muốn bị cảm sao?" Bà nội hừ một tiếng, "Chết sớm càng tốt, tỉnh