⬅ Trước Tiếp ➡
Cô nhìn ngắm mình trong gương, không chờ nổi muốn xem biểu cảm của Giang Hoài Xuyên khi trôngthấy mình mặc thế này. Cô đưa ngón tay lên cho vào giữa môi khẽ cắn, trông cực kỳ giống hồ ly tinh hút hồn người ta.
Chu An An không nén nổi mong đợi, gọi đặt món bên ngoài rồi mặc thêm áo khoác dài bên ngoài che đi phong cảnh quyến rũ. Cô đi giày cao gót màu trắng đính kim cương, xách túi cũng đính kim cương xuống gara, nhưng lại chợt nhớ đeo giày cao gót không được lái xe nên bèn từ bỏ, gọi tài xế riêng của Giang Hoài Xuyên đến đón mình. Cô nói với chú Lưu tài xế “Chú Lưu, giảm nhiệt độ điều hoà một chút đi, nóng quá ạ.”
Chú Lưu cũng là tài xế của phụ huynh nhà họ Giang, là người nhìn Giang Hoài Xuyên từ bé đến lớn nên cũng xem Chu An An như cháu gái mình, bèn vui vẻ nói “Cháu ngốc, hôm nay hai tám hai chín độ mà sao cháu mặc nhiều thế làm gì?”
Chu An An xấu hổ không dám nói ra, “Ha ha, chẳng phải cháu muốn cho anh Xuyên một bất ngờ ư? À phải rồi, chú Lưu, anh Xuyên có biết chú đến đón cháu không?”
Chú Lưu không hiểu cuộc sống của mấy người trẻ tuổi bọn họ, chỉ hơi gật đầu “Biết đó, lúc chú ra ngoài có gặp người phụ trách trong công ty nên bèn nói với Tiểu Xuyên một tiếng rồi mới đến.”
“Vậy sao, anh Xuyên vất vả quá.” Nói rồi cô lại vờ vỗ trán “Ấy, chú Lưu, chú xem đầu óc cháu này. Cháu nấu cơm cho anh Xuyên mà quên mang theo, chúng ta đến nhà hàng Trúc Lâm Thâm mua đi ”
Chú Lưu không trách nổi cô. Từ nhỏ cô đã không biết nấu ăn, làm mấy món đơn giản thì được nhưng nấu cơm thì chịu. Quả nhiên ông nhướn mày “Chú tưởng Trúc Lâm Thâm phải đặt món trước chứ đến mua thì không được? Nhóc con, rõ là cháu không làm, đúng không?”
Chu An An đảo mắt, “Aiz, chú Lưu, chú đừng vạch trần cháu mà ”
Hai chú cháu vui vẻ cười đùa suốt dọc đường đi. Bọn họ thong thả đi lấy đồ ăn, lúc đến công ty cũng đã gần mười hai giờ. Cô bèn xách hộp cơm đi thẳng lên văn phòng của Giang Hoài Xuyên, đẩy cửa bước vào thì liền sửng sốt mất hai giây.
Cô ngại ngùng cười nhìn Giang Hoài Xuyên ngồi trước bàn làm việc, trước mặt anh còn có một cô gái đang kề lại gần như sát vào mặt anh. Cô bèn hỏi “Chồng, mọi người vẫn chưa xong việc à?” Sau đó cô để hộp cơm lên bàn, nói “Vậy mọi người cứ bận việc đi, lát nữa xong việc nhớ ăn nhé, em về trước đây.”
Nói rồi, cô liền vội vàng muốn rời khỏi đó. Cô mặc thế này đâu giống vợ mà giống kiểu người cung cấp dịch vụ nào đó hơn đấy. Cô không muốn mất mặt nên bèn xách váy định chạy.
Nhưng Giang Hoài Xuyên đang bị cô ả kia quấy rối thì lại không nghĩ thế. Vất vả lắm vợ mới đến công ty anh một chuyến, thấy cô ả này quấy rối anh mà không tức giận thì cũng thôi đi, ấy thế mà cô còn định ra về để cho anh và cô ta có không gian riêng ư? Chu An An, đầu em chứa toàn nước đấy à? Sao cô chẳng để ý gì đến anh vậy?
Nghĩ đoạn, anh đẩy cô ả trước mặt ra, lạnh giọng nói “Chu An An, em dám đi thử xem ”
Nghe thế, Chu An An lập tức dừng bước. Cô nhớ lần trước khi nghe giọng điệu này của Giang Hoài Xuyên là hai năm trước. Khi đó ngày nào cô cũng bị chơi run cả chân, còn chẳng xuống nổi giường nên bèn nằm bẹp trên giường bốn năm ngày liền. Cô thật sự không muốn truy xét nguyên nhân của chuyện này, nhưng bây giờ đứng im rõ ràng là lựa chọn tốt nhất. Cô bèn quay người lại làm nũng với anh “Ấy, chồng, sao vậy ạ ”
Nghe cô làm nũng, Giang Hoài Xuyên cũng mềm lòng, giọng dịu đi “Qua đây.”
Nghe vậy, Chu An An lập tức ngoan ngoãn xách váy chạy tới bên cạnh anh, mặc kệ cô ả kia đã tỏ ra mất kiên nhẫn, nhào vào lòng anh làm nũng “Ưm… Sao vậy chồng ”
⬅ Trước Tiếp ➡