⬅ Trước Tiếp ➡
“Buông.” cổ họng đau rát của cô bật ra tiếng yếu ớt. “Buông ra.”
Khắp biệt thự vắng lặng, không còn người khách nào. Tổng Thành hung hăng đi một mạch ra sau vườn, nơi đặt hòn giả sơn cực lớn. Hòn giả sơn được đặt giữa một cái hồ rộng, âm trầm dưới ánh trăng vằng vặc.
Ân Lãm vừa chỉ đạo người làm dọn dẹp sân trước, thoáng thấy ông chủ của mình cắp ngang lưng cô dâu đi thắng về sân sau thì hơi ngẩn ra, không biết có nên đi theo không. Lẽ thường, giờ này Tống Thành phải lăn lộn động phòng mới đúng. Hay bọn họ muốn đổi gió, chơi dã chiến? Hai tại Ân Lãm hơi hồng hồng. Tân hôn mà đã chơi nặng đô như vậy sao, Tống tổng đúng là bá đạo, không uổng công hắn ngày đêm ngưỡng mộ ông chủ mà! Thư kí Ân Lãm tận tụy tự cốc đầu mình một cái, vợ chồng người ta có chút tình thú, mình đi theo làm kì đà cản mũi thì thật kém duyên!
Bỗng tiếng quát của Tổng Thành từ xa bay lại: “Giờ đã chịu tỉnh?”
Thanh âm nghe lạnh người, không giống bình thường khiến Ân Lãm đặt nỗi lo về hình tượng kì đà sang một bên, vội đi theo. Lo lắng cho tâm tư ông chủ cũng là nhiệm vụ của thư kí nha.
Anh vừa tới bên hồ nước thì thấy Tổng Thành cùng cô dâu của mình giằng co. Cảnh tượng giống kẻ thù hơn là tình thú. Ân Lãm vội chạy lại:
“Anh Thành, chuyện này là sao?” Tổng Thành nhìn thấy thư kí của mình liền nổi giận:
“Thế này là thế nào? Bảo mấy người các cậu đi đón cô dâu cũng đón nhầm là sao?”
Mặt Ân Lãm đần ra, bật thốt một câu ngu không thể tả:
“Chẳng nhẽ trong nhà Nguyễn Chính Quốc có hai cô dâu sao?”
Lúc này An Nhiên đã nhớ lại cuộc gặp với Vũ Như hôm trước ở hội trường tổ chức tiệc cưới, liền hiểu ra người đàn ông khí thế bừng bừng đứng trước mặt chính là anh rể. Anh rể đón dâu thì liên quan gì tới người đàn ông chụp thuốc mê cho cô? Ai lại muốn lừa cô về thế thân cho Vũ Như?
An Nhiên hét to: “Tôi không biết mấy người là ai. Mau thả tôi ra”
Tổng Thành thấy có phản ứng mạnh mẽ như vậy thì càng cáu tiết. Hắn bước tới trước mặt cô, đèn treo hắt bóng hắn cao lớn đổ sập xuống đầy nguy hiểm. Hắn thở một hơi lạnh lẽo:
“Không biết? Không biết tên tội vậy đến tên chính mình cô cũng không biết sao?”
"..", ánh mắt mờ mịt của An Nhiên giương lên khiến Tổng Thành càng nghĩ cô giả tạo. “Tôi... tôi... tên An Nhiên.”
Ha ha ha, cười chết hắn rồi! Tống Thành quay sang trừng mắt với Ân Lãm, mỉa mai: “Nghe thấy rồi chứ?”
Ân Lãm muốn ù cả đầu. Anh vội bước lại gần, không giấu được bực bội:
 “Cô gái, lúc trước cô là Vũ Như, bây giờ cô lại bảo tên mình là An Nhiên, rốt cuộc cô là ai? Là thế nào với Nguyễn Vũ Như?”
 Cô là ai??? An Nhiên ngơ ngác nhìn lại, chính cô mới là người không hiểu nhất mà! Cô ấp úng: “Tôi là em gái của Nguyễn Vũ Như”.
Vậy là những gì Nguyễn Vũ Như nói trong điện thoại đều đúng. Đây chính là người em gái đã lừa gạt chị mình. Còn ngang nhiên lừa luôn cả hắn.
Không thể tha thứ!
Tổng Thành bóp chặt cổ An Nhiên, giận dữ cực điểm. Cổ họng An Nhiên bị bàn tay to lớn, cứng như thép của hắn siết chặt, đau đến muốn gãy đôi. Hai mắt cô trợn lên, nước mắt trào ra không kiểm soát, miệng há to để hút không khí nhưng vô ích.
Mắt thấy cơ thể bé nhỏ của An Nhiên giãy dụa ngày càng yếu, Ân Lãm vội vàng can ngăn ông chủ: “Chờ một lát, anh Thành, Chuyện này có khuất tất, để tôi điều tra thêm”
Tổng Thành hung hăng đáp: “Lôi hết ra cho tôi. Nguyễn Vũ Như, vợ chồng Nguyễn Chính Quốc, bọn họ không thể vô can”
Ân Lãm vẫn nài nỉ: “Được, tôi đã biết. Anh mau thả cô gái này xuống trước, cô ta sắp không chịu nổi”
An Nhiên vẫn bấu chặt vào tay Tổng Thành, móng tay cố gắng cay mở từng ngón của hắn để tìm đường hít thở. Tổng Thành nghĩ đến hình ảnh mảnh mai của cô lúc mặc áo dài trắng trùm khăn voan, yên tĩnh ngồi dưới ánh đèn, lại càng thêm khó chịu. Mẹ kiếp! Thế mà lúc ấy hắn đã nghĩ lấy một người vợ như thế cũng không tệ.
Càng nhớ lại, hai mắt Tổng Thành càng tăm tối. Hắn nhếch môi:
“Cô ta có chết cũng không hết tội”.  Hẫng một cái, An Nhiên thấy thân thể mình nhẹ bẫng, cổ họng cũng không còn bị gọng thép chèn. Cả người cô như rơi giữa không trung.
Trừng phạt
“Bùm!” một tiếng vang dội, Nguyễn An Nhiên rơi thẳng xuống hồ.
 Nước lạnh ngắt tràn vào khoang miệng, chui vào tai, đánh bay cơn mụ mị cuối cùng trong đầu cô.
 Trước ranh giới sống chết, tay chân cô theo bản năng quơ quào loạn xạ, làm vô số bọt nước văng tứ tung.
“A... cứu... cứu với.” cô trồi lên mặt nước, kêu được  mấy tiếng rồi lại bị nước nhấn chìm.
Trên bờ, Ân Lãm cũng tá hỏa: “Anh Thành, sao lại vứt cô ta xuống hồ?”
Tống Thành nhìn An Nhiên đau khổ quẫy đạp một hồi, cảm thấy cơn giận cũng đã vơi đi một ít.
Dưới áp lực của nước, cơ thể An Nhiên nhức mỏi khủng khiếp. Tay chân cô nặng như đeo chì, lại thêm
chiếc áo dài ren ngấm nước càng thêm nặng, vạt áo trôi  nổi dập dềnh cùng tóc dài lộn xộn quấn chặt cổ và tay chân cô, làm cô sớm kiệt sức.
Nhìn “cô dâu giả” vật lộn sống chết còn “chú rể” dửng dựng như không, Ân Lãm quả thực bối rối, muốn chạy đi kiếm cái que nào đó vớt người, bởi vì:
“Sếp ơi... Giận mấy thì cũng đừng vứt người ta xuống hồ nuôi cá sấu chứ!”
Mấy chữ cuối cùng lọt vào tại An Nhiên làm cô tái mặt, toàn thân cứng đơ. Cá... cá sấu...?
Con bò sát to tướng khắp mình phủ lớp da xù xì, thô ráp và cái mõm dài rộng ngoác có thể cắn vỡ cả một thân cây to?
Đời này của cô xong thật rồi! “Cứu, cứu với..” Cô tuyệt vọng nhìn lên người đang đứng trên cao, chưa bao giờ lại thấy hối hận vì đã quay về Hà Nội đến thế. Lá số tử vi của cô thực sự khắc mảnh đất này sao? “Cầu xin anh... tôi cầu xin anh.”
Tổng Thành chống cằm ngồi bên hồ, cười lạnh lẽo:
“Nếu cô ta vượt qua được miệng của cá sấu thì tôi sẽ cân nhắc”
⬅ Trước Tiếp ➡