“Cộng hòa xã hội.”
An Nhiên xì một tiếng, liếc hắn bằng nửa con mắt. Tính làm trò gì nữa đây? Bạo lực đã dùng nhiều lần, đến cá sấu cũng mang ra dạo một vòng, cô vẫn không chịu thua, hắn có thể dùng vũ khí gì mạnh hơn nữa?
“Họ và tên chồng: Tống Thành. Ngày sinh, tôn giáo, quốc tịch... bỏ qua đi” Hắn tính khoe từng có vợ cũ sao? Gọi cô ta tới đây đi, thế chỗ cho cô.
Tống Thành không chấp vẻ khinh khỉnh của An Nhiên, tiếp tục đọc: “Hừm, tiếp theo. Họ và tên vợ: Nguyễn An Nhiên”.
Gì cơ?
An Nhiên vốn đang ngồi vắt vẻo trên cành cây, nghe đến tên mình liền kinh ngạc ngã ngửa ra sau, lộn đầu rơi thẳng xuống. A a a chết tiệt!
“Bịch” một tiếng, cô thấy lưng và khoeo chân mình bị va chạm với vật cứng, tuy đau nhưng không đến nỗi thế thảm như tưởng tượng.
He hé mắt ra, cô suýt thì hét lên khi thấy khuôn mặt điển trai của Tổng Thành đang áp sát ở cự li gần.
“Hạnh phúc đến mức ngã ngửa?”, hắn nhếch khóe môi chế nhạo, hai tay đang bế ngửa cổ như kiểu bế công chúa.
An Nhiên trợn trừng mắt, bất chấp cơn đau nhảy phắt xuống, một tay vươn ra định giật lấy tờ giấy.
Quả thực, đúng là giấy chứng nhận kết hôn, ghi rõ thông tin của cô, không sai một chữ. Bên dưới còn có dấu đỏ đàng hoàng. Cô giận run người: “Làm thế nào?... Làm thế nào hả?”
Làm thế nào mà hắn ta làm được giấy này trong khi cô không hề xuất hiện ở ủy ban nhân dân? Chẳng lẽ tiền thật sự vạn năng?
“Tôi không chấp nhận” Hai tay cô tức khắc xé nát tờ giấy. “Tôi đã có con rồi. Sao anh phải cố chấp như thế? Tôi không thể chấp nhận chuyện này!”.
Tổng Thành điện rồi. Sĩ diện của hắn cao đến mức không chấp nhận bị lừa, nhất định biến giá thành thật hay sao? Làm gì có ai khăng khăng đòi kết hôn với kẻ đã lừa gạt mình chỉ để không bị mất mặt với quan khách chứ?
Tổng Thành cười một cách vô lại: “Đấy là bản sao trích lục từ hồ sơ thôi. Vẫn còn vài bản tương tự, nếu em muốn xé thì đến phòng tôi”
An Nhiên đùng đùng bỏ về phòng. Chẳng trách Tổng Thành để mặc cô càn quấy trong nhà suốt ba ngày, cho cô lên mặt với hắn. Thì ra hắn âm thầm chuẩn bị đủ mọi thủ tục sau lưng cô, làm cho cô không thể giãy giụa. An Nhiên ngồi gục một góc, ôm đầu suy nghĩ. Cô phải thoát khỏi đây càng sớm càng tốt. Tất cả mọi cách đều phải thử. Thử một lần không được thì hai lần. Nhất định cô phải trở về với Cá Chép.
Nghĩ là làm, sau khi tắm gội xong xuôi, cô bắt đầu ngồi trên giường vạch chiến lược tẩu thoát. Điện thoại của cô đã bị Tổng Thành tịch thu, hắn xử lí thế nào thì có trời mới biết. Mỗi ngày đều có người ra vào biệt thự làm việc, nếu cô có cách trốn được theo bọn họ thì sẽ có cơ may đào tẩu. Nhưng bọn họ đều di chuyển bằng phương tiện rất gọn nhẹ, bằng xe đạp, xe máy hoặc đi bộ, cô mà đi theo chắc chắn sẽ bị lộ ngay.
Đang đau đầu nghĩ ngợi, An Nhiên bỗng giật mình khi thấy Tống Thành bước vào phòng. Hắn cũng vừa tắm gội Xong, trên người còn khoác áo choàng ngủ bằng nhung
mịn đắt tiền. Mái tóc đen và dày vẫn còn ướt hơi nước rủ xuống trán, làm cho các đường nét sắc sảo trên khuôn mặt hắn hiền hòa đi rất nhiều. “Em không ăn tối.” Hắn đặt khay thức ăn trên tay xuống trước mặt cô, đồng thời kéo chiếc ghế bành bằng gỗ hương lại gần, ung dung ngồi xuống, hai chân bắt chéo, phong thái kiêu ngạo không thay đổi.
Trên khay là đĩa salad cá ngừ, một vài miếng đậu non sốt chua ngọt cùng tôm hấp đã bóc vỏ cẩn thận. Tổng Thành thấy cô cứ nhìn chằm chằm khay đồ ăn, liền cần nhằn: “Không ăn thịt thì không đủ chất”
A, điều này hắn cũng để ý sao? Mấy lần đầu bếp làm cơm, An Nhiên đều ăn mỗi rau và các loại thủy hải sản, cực kì ít động tới thịt lợn hoặc thịt bò. Thịt gà cô cũng chỉ ăn một hai miếng nhỏ. Cho nên khi Tổng Thành yêu cầu đầu bếp chuẩn bị suất ăn cho An Nhiên, bà Hai lập tức lựa theo khẩu vị của cô để làm.
Không ăn thì sẽ chết đói trước khi tìm được tự do.
Nghĩ thế, An Nhiên cầm đũa gắp hết một lượt món ngon, bỏ vào miệng. Tống Thành cũng cầm đũa gắp ăn
mấy miếng. Giờ cô mới để ý, hắn mang tới hai đôi đũa, đây là cố ý tới ăn chung với cô sao? Bình thường hắn vẫn ăn ở dưới phòng ăn, còn cô chờ đến khi hắn xong bữa rồi mới chạy xuống. Sao hôm nay lại “đặc cách”?
Ngày đầu tiên chính thức nên vợ nên chồng, tôi ăn cơm cùng vợ mình là chuyện đương nhiên” Tống Thành thản nhiên cất tiếng, không buồn ngẩng lên nhìn cô.
An Nhiên chưng hửng, sao hắn... hiền dịu vậy? Không giống dáng vẻ khủng long bạo chúa thường ngày. Người đàn ông này không lẽ tiềm ẩn phẩm chất “thê nô”? Có giấy chứng nhận kết hôn một cái liền lập tức thay đổi thái độ?
Tống Thành gắp một con tôm thơm ngọt nhét vào miệng cô, cằn nhằn: “Còn nhìn nữa không sợ tôi móc mắt em ra?”
À, được rồi. Cô xin rút lại hai chữ “hiền dịu”.
Cơm nước xong xuôi, Tống Thành lại lặng lẽ bê khay đi. An Nhiên thực sự khiếp sợ, cảm giác như mình đang ở trong những giờ phút bình yên trước cơn bão. Cô vội chạy ra khóa chặt cửa phòng, lên giường trùm chăn kín mít. Trong đầu có hiện có một đàn hải âu bay tán loạn, kêu réo lầmĩ. Con hải âu này có khuôn mặt của Tổng Thành, con hải âu kia cũng vậy. Cả một đàn hải âu Tống Thành náo loạn vỗ cánh tứ tung!
An Nhiên hít sâu vài lần, cố bảo mình trấn tĩnh lại. Dù không biết “kẻ địch” có ý đồ gì, trước hết cô cứ phải kiên nhẫn vạch kế hoạch đã.
Chưa nghĩ được cái gì, người An Nhiên đã nặng trịch. Cô hết hồn mở mắt, thấy “con hải âu” khổng lồ hàng thật giá thật đang đè trên người mình.
“C... c... cút!!!” Cô hét lên, một mực đẩy Tống Thành ra. Hắn lập tức lăn xuống, nhưng không phải để tránh mà để lột bay cái chăn ngăn cách hai người. An Nhiên sợ run người: “Anh... anh muốn... làm gì?”
Ánh mắt Tống Thành trở nên sẫm màu hơn bình thường. Hắn nhếch khóe môi: “Làm chuyện vợ chồng bình thường đều làm mỗi đêm”
Bàn tay hắn luồn vào áo ngủ của cô, tóm lấy cái eo thon thả. An Nhiên bị nhột, uốn éo không ngừng. Tổng Thành thở vào tại cô: “Sốt ruột đến mức ấy? Thời gian còn dài, cứ bình tĩnh”
An Nhiên bị Tống Thành khóa gọn trong một bàn tay. Tay còn lại của hắn không biết xấu hổ, chỗ nào cũng lần mò, sục sạo. Bên trên, môi hắn hạ xuống môi cô nhưng cô nhất định né tránh. Tổng Thành không khiên cưỡng, liền hôn xuống hõm cố rồi lần ngược lên mang tai, nơi nào cũng dùng đầu lưỡi linh hoạt vỗ về, trêu chọc khiến An Nhiên bủn rủn cả người. Cô sợ đến co rúm lại, kí ức kinh hoàng năm xưa lại ùa về.
Tống Thành nhận ra cơ thể cô có mùi hương nhàn nhạt, ẩn dưới mùi sữa tắm thông thường. Hắn nhất thời chưa thể nhớ ra nhưng cơ thể hắn lập tức hưởng ứng.
“Đừng tỏ ra ngại ngùng như gái còn trinh thể”, hắn mía mai, “Chẳng phải em cũng đã có con rồi sao?”
Một lời nói chọc đúng tử huyệt của An Nhiên.