Về phần Vũ Như, sau khi đưa An Nhiên về nhà, cô ta cùng Hoàng Phương trao đổi rất lâu. Nguyễn Chính Quốc hoàn toàn không biết trong lúc ông ta đang ngủ say sưa thì vợ mình cùng con gái lớn lại bàn mưu tính kế xử lí con gái út.
Hoàng Phương sau khi nghe Vũ Như kể lại toàn bộ sự việc xảy ra ở biệt thự của Tổng Thành thì không rét mà run. Bà ta biết Tổng Thành là dạng người lạnh lùng, vốn nghĩ hắn sẽ xử lí bằng cách âm thầm sau lưng. Không ngờ hắn lại dám trực diện vứt “kẻ giả mạo” xuống hồ nuôi cá sấu. May mà bà đã cho Vũ Như uống thuốc, làm cho con bé thực sự nghĩ rằng mình là người bị hại, diễn trọn vẹn vai chị gái lương thiện bất hạnh. Bằng không, dưới con mắt tinh tường như diều hâu của hắn, sự việc chẳng mấy chốc đã bại lộ.
Nếu hắn đã yêu cầu đưa An Nhiên về đây thì bà cũng cần phải cẩn thận hơn trong việc xử lí con nhãi ranh này, tuyệt đối không được để lộ sơ hở nào cho hắn bắt thóp.
Lập tức, bà sai người dọn một phòng sạch sẽ, đưa An Nhiên vào nằm. Nguyễn Chính Quốc ngày mai cũng bay đi công tác, dẫu có biết con gái út đã quay về cũng không thể ở lại hỏi han quá lâu, không lo ông ta rầy rà lắm chuyện.
Thể là lần đầu tiên trong đời, An Nhiên được hưởng chế độ đãi ngộ cực tốt ngay trong chính ngôi nhà của mình. Có điều, cô chẳng còn chút tỉnh táo nào để hưởng thụ. Từ lúc trở về, cơn sốt của cô không những không thuyên giảm mà còn ngày một nặng hơn. Sau khi nghe điện thoại của Hoàng Kiên xong, cô rơi vào mê man, không biết gì nữa.
Trong lúc đó, Cá Chép vẫn ngây ngô ở nhà chờ mẹ về. Chưa bao giờ nó phải xa mẹ lâu như vậy nên cứ chốc chốc lại nhìn ra cửa, vu vơ ngóng.
“Đi thay quần áo rồi ngủ thôi” Minh Châu sau khi dọn dẹp xong “sở thú” của Cá Chép, đau đớn đưa tiễn chàng thụ xinh đẹp của lòng mình vào sọt rác trong tình cảnh chàng vẫn mặc bikini thì quay sang xử lí “tên tội phạm nhí”. Cá Chép để yên cho Minh Châu bể nó vào nhà tắm, lột cái áo đã nhem nhuốc màu sáp ra, lại ngoan ngoãn giờ tay cho Minh Châu lau người bằng khăn ấm rồi rửa chân cẩn thận. Toàn bộ quá trình đều là Minh Châu dốc sức chín trâu hai hổ, vật lộn với đám khăn khố, gáo chậu loảng xoảng loẹt xoẹt.
“Con nhớ mẹ” Cá Chép cúi mặt, làm hai cái má phính càng chảy xuống như hai cái bánh nếp trắng nõn.
Minh Châu trùm cho nó một bộ quần áo ngủ màu vàng cam, khiến nó trông giống một con cá vàng hơn là cá chép. Cô vỗ vỗ mông nó, ôm về phòng ngủ:
“Mẹ con dặn ngủ ngoan mới được đi công viên, nhớ không?”
Cá Chép gật đầu. Ngoan thì ngoan, nhưng mà ngủ một mình rất đáng sợ đó. Nghĩ nghĩ, nó lại rúc vào lòng Minh Châu, ôm cổ cô cọ cọ. Mái tóc vừa dày vừa mềm của Cá Chép dụi vào làm Minh Châu cười khanh khách. Cô ôm nó về phòng mình, hào sảng nói:
“Trẫm ưu ái cho nhà người ngủ nhờ một hôm. Không được tè dầm”
Cá Chép vội ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt “quân tử nhất ngôn” của Minh Châu thì gật đầu rối rít: “Con sẽ không tè dầm. Mẹ nói từ lúc hai tuổi con đã biết gọi mẹ dậy cho đi tè rồi”
. Đây vẫn là một trong những “chiến công” mà Cá Chép tự hào nhất, mẹ nó trước kia còn đem khoe rối rít cơ mà.
Thể là Minh Châu lăn nó lên giường, Cá Chép nhanh chóng chui vào chăn, nằm ngay đơ cán cuốc, tỏ vẻ con ngủ rất nhanh đây này. Thoáng cái, tiếng thở đều đều đã vang lên nho nhỏ. Minh Châu lại mở laptop ra, đăng nhập tài khoản, gõ chương mới: “Cá Chép nhỏ: Một mình xây sở thú”. Truyện thiếu nhi của cô rất được hội các mẹ bỉm sữa hoan nghênh. Từ khi ra series “Cá Chép nhỏ” với nhân vật chính là cậu bé Cá Chép - con trai vị hà bá cai quản sông Hồng, tên tuổi của cô càng trở nên có sức hút. Minh Châu kì cạch làm việc, thỉnh thoảng lại ngó chừng “nguyên mẫu” đang nằm thắng bằng, hai tay dang rộng giữa giường của mình, miệng thỉnh thoảng lại chóp chép như đang mơ thấy món ăn gì ngon lắm.
Một đêm trầy trật qua đi, sáng sớm hôm sau, chuông cửa nhà Nguyễn Chính Quốc đã vang lên. Người đến là một phụ nữ mặc áo blouse, xách theo một hòm thuốc xinh xắn.
“Xin chào. Tôi là Phạm Linh Chi, đến xem bệnh cho cô Nguyễn An Nhiên” Cô từ tốn giới thiệu.
Người hầu trong nhà nhìn thấy vị bác sĩ xinh đẹp, phong thái nho nhã liền mở cửa, dẫn Linh Chi lên gác hại. Cô xách hòm thuốc, đi theo, trong lòng không nên được tò mò về bệnh nhân của mình. Là yêu quái phương nào mà để chính Ân Lãm - thư kí thân tín nhất của Tổng tổng - phải đích thân gọi điện cho cô, yêu cầu đến thăm bệnh thật sớm chứ? Nghe nói tối qua anh ta vừa kết hôn mà sáng nay đã gọi bác sĩ tới khám bệnh cho phụ nữ, chẳng lẽ... Nghĩ đến đây, ánh mắt của vị bác sĩ ưu tú nhất nhì bệnh viện thành phố dần dần trở nên... thiếu nho nhã: Đừng bảo là hắn túng dục quá độ, hại chết con gái nhà người ta đi. À khoan... Linh Chi thò tay vuốt vuốt cằm. Đây không phải biệt thự của Tổng Thành. Đang tân hôn mà còn gọi bác sĩ tới khám cho gái... A, chắc chắn là Nguyễn An. Nhiên kia nghe tin Tổng Thành kết hôn liền đau khổ tự vẫn. Hắn thương tiếc tình nhân nên mới gọi cô đến cứu. Đúng đúng, càng nghĩ, Linh Chi càng tâm đắc với suy luận của mình. Khi bạn muốn làm Conan mà ba mẹ bạn bắt đi học y chính là như vậy!
Suy luận một hồi cuối cùng cũng đến phòng bệnh nhân. Linh Chi lưu loát thực hiện một loạt thao tác kiểm tra. Nhìn nhiệt kế hiển độ, cô nghiệm mặt trách mắng người hầu đứng gần đó:
“Sốt tới 40 độ 3 mà không ai làm gì sao? Không biết đường chườm khăn lạnh, thay đồ lau người cho bệnh nhân à? Muốn bệnh nhân co giật chết à?”
Người hầu nghe thế thì sợ hết hồn, vội vâng vâng dạ dạ. Chị ta đã báo cáo với bà chủ rồi nhưng bà chủ còn cáu gắt, quát tháo không được làm phiền bà nên bọn họ cũng lơ là. Người hầu này mới làm được hai năm, không biết thân thể thực sự của An Nhiên.
Linh Chi tiêm thuốc cho An Nhiên, đồng thời cắm kim lên ven tay, đặt dây truyền nước cho cô. Xong xuôi mọi việc, cô dặn dò người hầu cách chăm sóc rồi quay về bệnh viện. Sáng nay cô còn một buổi hội chẩn, không thể tới trễ.
“Alo, An Lãm?”, Linh Chi vừa tới cổng bệnh viện thì điện thoại đã gọi tới hỏi thăm tình hình, “Ừ, sốt rất cao, cảm lạnh. Để muộn thêm mấy tiếng nữa thì biến chứng nặng”
Bên kia nói thêm điều gì, Linh Chi liền cười nhăn nhở: “Biết rồi. Này, tôi nhìn cô ấy cũng xinh xắn nhưng không bằng mấy cô minh tinh lần trước đâu. Tống tổng nhà các cậu đổi khẩu vị à?”
Ân Lãm nguýt dài. Người dưới lại dám công khai trắng trợn tọc mạch chuyện thâm cung bí sử của ông chủ, trên đời này chỉ có Phạm Linh Chi là duy nhất. Anh sẵng giọng nhắc nhở:
“Tém tém cái miệng lại. Họa từ miệng mà ra đấy.” Linh Chi cười vang:
“Câu hỏi thử anh ấy xem, nếu đã đổi khẩu vị thì có muốn thử vị mới không? Đằng nào Nguyễn An Nhiên kia vẫn còn nằm đấy dài dài”.
“Vị mới gì?” An Lãm tò mò khiển Linh Chi càng được một phen tích cực “quảng bá bộ nhận diện thương hiệu cá nhân”:
“Nữ bác sĩ đài các kiêu sa, học vấn cao, dáng bốc lửa, nắm chắc trong tay ba mươi sáu huyệt đạo quan trọng trên cơ thể đàn ông. Có thể dùng một bàn tay đưa anh ấy đi dạo một vòng quỷ môn quan uống trà của Diêm vương, cũng có thể dùng hai bàn tay đưa anh ấy lên thiên đàng uống cà phê với Thượng đế”
“Xùyyy.", Ân Lãm khinh bỉ ngắt điện thoại, trong lòng chửi mắng. Thô bỉ như cô, đến người giàu lòng bao dung nhân ái như tôi còn chẳng thèm, lại còn đòi mơ đến Tổng tổng hiên ngang khí phách nhà chúng tôi!
Tổng Thành đang xem báo cáo, thấy vẻ mặt như vừa ăn phải thứ gì ghê tởm lắm của Ân Lãm thì hơi ngạc nhiên: “Thế nào?”
Ân Lãm vội ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt khó hiểu của sếp nhà mình trên kính chiếu hậu, bèn nghiêm chỉnh trả
lời:
“Anh Thành... Đúng là do hôm qua An Nhiên ngâm nước nên cảm lạnh, sốt cao. Bác sĩ nói để thêm mấy tiếng nữa thì sẽ gây ra biến chứng nặng. Hiện tại đã được truyền nước và tiêm hạ sốt.”
Tổng Thành nghe xong, ngớ ra một lúc mới nói: “Tôi hỏi lịch làm việc chiều nay thế nào?”.
A, sếp của tôi ơi, anh có thể nói rõ ràng câu hỏi như vậy ngay từ đầu không? Ân Lãm hấp tấp mở ghi chú đọc một lèo mấy cuộc gặp đã được sắp xếp chu đáo: Phó giám đốc ngân hàng, Chủ tịch Hội đồng quản trị chuỗi sân gofl, Giám đốc nhà máy vật liệu xây dựng... Tổng tổng nhà anh dù sao cũng đang ở độ tuổi dư thừa tinh lực. Đêm tân hôn mà cô dâu thật ôm cô dâu giả chạy mất hút, nếu không xả bớt nhiệt huyết vào công việc thì e là sếp sẽ bùng nổ mất.
Nghe xong, Tống Thành lại rơi vào trầm mặc với tài liệu trên tay. Mãi đến khi xe dừng trước cửa tòa nhà công ty, hắn mới nói: “Hôm nay xong việc sớm thì qua xem sao?
“Anh muốn xem dự án xây sân golf hay chuỗi nhà máy bên Đông Anh?”
Tống Thành đang bước nhanh liền chậm lại, tự hỏi có phải thư kí của mình hôm nay để quên não ở nhà không.
“Tôi nói xem Nguyễn An Nhiên”
Muốn khóc phải là hắn
khóc đây này !
Khi Tống Thành vừa bước qua cửa tòa nhà, lập tức cả công ty xôn xao. Nhóm zalo Ruộng dưa - nơi hội tụ của các thành phần thích la liếm, khẩu nghiệp trong công ty - nổ tin nhắn tới tấp.