⬅ Trước Tiếp ➡

Thẩm Như sau 30 phút cũng chịu bước ra ngoài.
Tiến lại phía giường cô liếc xéo anh lên tiếng.
Tôi qua phòng khác ngủ, chúng ta xem như chẳng ai liên can đến ai.
Sống tự do với cuộc sống của mình, kết thúc thời gian hôn nhân cũng chẳng nên có sự vướng víụ
Ý em là chúng ta sẽ làm bình phong che đậy cho nhau sao?
Phải.
Nói rồi cô quay người đi liền bị một lực kéo mạnh xuống giường.
Hạo Thiên trấn áp cô dưới thân mình cười khẩy.
Bàn tay của anh lướt nhẹ trên khuôn mặt cô, đến cằm lại dừng lại bóp nhẹ.
Cô nam quả nữ dưới một căn nhà, em nghĩ bản năng của một thằng đàn ông là cho em ngủ ở một phòng khác sao?
Anh tính làm gì? Đừng có mà vô sỉ
Vô sỉ? Câu này nên dành cho em mới đúng.
Chẳng phải em cần cái mác thiếu phu nhân Lục Gia nên mới nhanh chóng đồng ý lời ngỏ của ba mẹ tôi sao?
Thẩm Như đưa tay trước ngực anh đẩy anh ra.
Cô bây giờ chẳng muốn nói chuyện với tên ngang ngược này nữa.
Hạo Thiên một chút nhúc nhích cũng không có.
Đến cuối cùng lại nắm chặt tay cô áp xuống giường.
Đôi môi mỏng tìm đến môi cô cuồng nhiệt .
Thẩm Như sợ sệt vùng vẫy dưới thân anh nhưng cô nào biết, cô càng vùng vẫy sẽ càng khiến thú tính trong anh nổi dậy.
Dứt khỏi nụ hôn, anh rời sự ướt át đến bên cổ cô.
Trực tiếp cúi xuống cắn mạnh để lại một vết hôn ngân rõ nét.
Thẩm Như khóc lớn đẩy anh ra trong sự kêu gào.
Làm ơn, đừng mà… chẳng phải anh yêu Liễu Thanh sao?… anh không thấy có lỗi với cô ấy sao?
Thẩm Như cứ nghĩ nhắc tới Liễu Thanh anh sẽ dừng lại.
Nhưng không, anh càng mạnh mạo cắn m t cổ cô.
Một tay anh giữ chặt hai tay cô trên giường, tay còn lại bắt đầu lần xuống cơ thể cô làm loạn.
Ưm… đừng mà…
Sao vậy? Thích sao?
Tay anh chạm vào nơi nữ tính ấn nhẹ khiến nước mắt cô trào ra.
Cảm giác tủi nhục này cô làm sao giấu cho hết.
Chẳng biết anh làm cách gì mà hai thân thể đã dần trút hết những thứ vướng víu trên người.
Thẩm Như biết mình chẳng thể cản nổi sức lực của người đàn ông này nên đành nhắm mắt chịu đựng sự hành hạ th@n thể từ anh.
Bên dưới đau đớn tưởng trừng sẽ rách ra nhưng với bản tính mạnh mẽ mà một tiếng kêu than cô cũng không có.
Bên trong em chặt chẽ như vậy là muốn bức chết tôi sao? Hửm?
Câm miệng đi
Em đau sao?
Nhìn gương mặt căng thẳng của cô, từng đợt mồ hôi đổ xuống khiến anh kiềm lòng chậm chạp lại từng động tác.
Tôi xin lỗi.
Anh im miệng cho tôi
Hạo Thiên khẽ cười khi đến bây giờ rồi mà cô gái này vẫn còn mạnh miệng như vậy.
Gia tăng lực đạo một chút, nhìn khuôn mặt chịu đựng của cô lại có chút buồn cười.
Em tuyệt lắm.
Có chết tôi cũng không bao giờ thỏa mãn dưới thân anh
Lời nói của cô chính thức khiêu khích con thú trong anh.
Sự tức giận của anh đều đ è xuống bên dưới, thô bạo ra vào.
Tới khi thỏa mãn anh liền phóng thẳng vào bên trong cô khiến cô hốt hoảng.
Anh làm con mẹ gì vậy hả?
Hạo Thiên một mặt lạnh tanh vớ tay lên đầu tủ thảy cho cô một vỹ thuốc.
Uống đi.
Thuốc tránh thai? Đồ bỉ ổi
Hạo Thiên nhếch mép cười đểu đứng dậy bước vào nhà vệ sinh.
Bỏ mặc cô đang uất ức nấc nhẹ trên giường trong sự tủi nhục..
============================================================


⬅ Trước Tiếp ➡