⬅ Trước Tiếp ➡

Nhân viên xung quanh chạy lại chỗ cô bàn tán, xôn xao.
Này, cô biết tin cựu chỉ tịch tới thăm chưa?
Cựu chủ tịch?
Đúng như vậy, cô không thấy hôm nay đại sảnh không một ai dám hó hé ra ngoài sao?
Thẩm Như thở hắt, hoá ra mấy cái hành động kia của anh là vì hôm nay ba anh ghé thăm tập đoàn.
Cái con người đó, đúng là không có gì tử tế.
Nghĩ đến kết hôn, cô thật sự không dám nghĩ tới viễn cảnh đó.
Việc kết hôn hoàn toàn là chủ ý của Lục cố gia.
Ông nội của Lục Hạo Thiên chẳng biết vì lý do gì lại muốn cô trở thành vợ anh chỉ sau một lần gặp.
Nhà cô cũng chỉ thuộc dạng tầm trung.
Ba mẹ cô cũng chỉ là những người kinh doanh với hai shop thời trang bình thường.
Căn nhà hai lầu đơn giản với 3 con người sao có thể sánh với những cán biệt thự lớn của Lục gia.
Điều cô khó chịu hơn nữa là ngay khi Lục cố gia đề nghị.
Ba mẹ cô chẳng có lấy một lời từ chối mà chấp nhận ngay.
Bọn họ không phải kiểu người vì tiền bán con gái, yêu thương cô hết mực mà giờ người ta đòi bắt cô đi liền gật đầu đồng ý.
Đang mông lung với mớ suy nghĩ thì tiếng trưởng phòng vang lên.
Thẩm Như, cô mang giấy tờ này lên phòng chủ tịch giúp tôi.
Dạ vâng.
Thẩm Như cầm tệp tài liệu bước lại thang máy.
Cô cũng chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường làm gì có quyền từ chối.
Bước ra khỏi thang máy, cô tiến lại phòng anh.
Căn phòng không khóa cửa khiến mọi hình ảnh bên trong thu vào tầm mắt của cô.
Hạo Thiên đưa mắt nhìn ra ngoài cửa thấy cô nhưng vẫn chẳng phản ứng gì lại với cô.
Tay anh đưa ra ôm lấy eo Liễu Thanh, cuốn nụ hôn đang dang dở thêm sâu hơn.
Dứt nụ hôn, Liễu Thanh nhõng nhẽo trên đùi anh.
Biết sáng nay người ta buồn lắm không?
Xin lỗi, nhưng mà ba anh đang ở đại sảnh anh không thể làm khác được.
Ngoan nào, hay em muốn anh mất hết tất cả?
Hừ, em biết rồi.
Thẩm Như đã nép vào một bên cửa để khỏi nhìn thấy cảnh tưởng kia.
Nhưng mà những lời nói ấy lại vang lên khiến cô cười khổ.
Anh ta đúng là chẳng có gì tốt đẹp .
============================================================
Không cần biết là cố tình hay vô ý để cô xem những hành động không đứng đắn của họ nhưng Thẩm Như cô đã mất hoàn toàn thiện cảm với Lục Hạo Thiên.
Thật ra cô cũng chẳng quan tâm mấy đến họ, cứ cầm theo tệp tài liệu ngồi ngoài cửa đợi Liễu Thanh ra ngoài vậy.
Hừm, ra nhanh cho bổn cô nương còn về phòng làm việc.
Liễu Thanh nhanh chóng bước ra, đi qua cô còn không quên lườm một cái.
Thẩm Như chau mày chán ghét.
Đợi khi ả rời đi, Thẩm Như gõ cửa phòng, được anh cho phép mới mở cửa bước vào đặt trên bàn anh sấp tài liệụ
Đây là tài liệu của bộ phận sáng tạo muốn gửi đến cho chủ tịch, anh xem qua.
Để đó đi, lát tôi xem.
Được, vậy tôi xin phép.
Khoan đã
Hạo Thiên đứng dậy còn Thẩm Như đã ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
Anh bước tới thì cô lại lùi đi.
Hạo Thiên chỉ khẽ cười, vô cùng thích thú trước bộ dáng nhỏ bé của cô.
Đụng phải tủ kệ sách, Thẩm Như coi như là hết đường lui.
Hạo Thiên lại thêm hào hứng đưa tay chặn cô lại khiến cô lúng túng.
Anh… làm gì?
Ban nãy chẳng phải thấy hết rồi sao?
Thấy gì chứ? Anh điên hả? Anh có làm gì thì cũng chẳng liên quan đến tôi.


⬅ Trước Tiếp ➡