⬅ Trước Tiếp ➡

Cô nở nụ cười với anh, đưa chén đón nhận miếng thịt anh gắp cho mình.
Hạo Thiên bên ngoài có vẻ bỡn cợt nhưng thật chất lại rất lo lắng cho cô.
Anh để ý từng miếng cơm cô ăn, lâu lâu lại gắp tôm, đưa tay bóc vỏ thảy vào chén cô như vô tình.
Ăn nhiều vào một chút.
Thẩm Như nhìn anh không biết nên làm gì chỉ im lặng ăn phần ăn của mình.
Lòng ngực trái đập liên hồi khiến cô khẽ đảo mặt cắn cắn phần môi dưới.
Giờ phú này chỉ muốn bữa ăn trôi qua thật nhanh, để cả hai xoá đi khoảng khắc ngượng ngùng này.
Sau bữa cơm, cả hai trở về biệt thự riêng.
Thẩm Như hạ người xuống sofa nằm ườn xuống khiến anh nhíu mày đá vào mông cô.
Mau dậy
Tôi đang buồn ngủ đó, anh đừng có mà chọc điên tôi.
Bất chợt điện thoại cô vang lên, Thẩm Như đưa tay tìm điện thoại trong túi xách.
Màn hình hiện lên một số lạ khiến cô chẳng muốn bắt máy.
Đến khi hồi chuông tắt đi cô mới thảy qua một bên nhưng rồi điện thoại lại vang lên một lần nữa.
Đưa tay bắt điện thoại cô mệt mỏi nằm ườn ở sofa lắng nghe.
Cho hỏi ai đó ạ? "Là anh đây, không nhớ anh sao?"
Kiến Phong?
"Phải, là anh.
Em đang làm gì đó?"
Em chỉ đang nằm ở sofa muốn ngủ thôi.
"Còn anh thì đang bận ngồi nhớ em."
Thẩm Như phì cười, vui vẻ trò chuyện cùng Kiến Phong mà không để ý đến khuôn mặt ai oán của ai kia.
Đã vậy cô còn mở loa ngoài khiến anh nghe rõ mồm một những lời thả thính của Kiến Phong dành cho cô.
Tức tối trong lòng anh liền tiến lại trườn lên người cô nằm xuống.
Cảm giác thân thể bị đè nặng khiến cô khó chịu đưa tay đẩy anh ra.
Anh làm gì vậy?
Anh nhớ hơi em quá đó vợ, hôn một cái nào… chụt… chụt… chụt…
Anh cố tình khiến những âm thanh hôn chụt kia vang lên thật lớn.
Thẩm Như đẩy anh ra ngồi dậy nghiêm túc tạm biệt Kiến Phong.
Trừng đôi mắt to tròn lên nhìn anh quát lớn.
Anh làm cái gì vậy hả? Có thấy tôi đang nghe điện thoại không?
Không thấy, không nghe, không biết gì cả.
Đồ điên
Bực dọc bỏ lên phòng, Hạo Thiên bĩu môi nằm xuống sofa.
Mở điện thoại chơi game một chút cũng nhanh chóng lên lầụ
Biết cô đang rất tức giận nên hôm nay anh cũng không dám ôm cô, chỉ ngoan ngoãn nằm bên giường và chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, vừa vào phòng anh đã nhận được thiệp mời tham dự buổi tiệc hoàng gia.
Sự kiện này 2 năm sẽ diễn ra một lần, tất cả những cậu ấm cô chiêu đều phải có mặt.
Đã vậy còn cần người đi cùng.
Hạo Thiên thảy tấm thiệp lên bàn khi nghe tiếng gõ cửa.
Vào đi
Liễu Thanh bước vào tiến lại ôm lấy cổ anh mè nheo.
Hạo Thiên chán ngán đẩy ả ra, anh hơi khó chịu vì mùi nước hoa nồng nàn trên người ả, đưa tay cọ cọ mũi vài đường bất mãn.
Em qua đây làm gì?
Anh đã nhận được thiệp mời hoàng gia chưa?
Anh nhận rồi.
Vậy hôm đó anh sẽ đi cùng ai? Em hay là Thẩm Như.
Liễu Thanh, Thẩm Như bây giờ là vợ của anh.
Dĩ nhiên anh sẽ phải đi cùng cô ấy rồi.
Nhưng cả hai đâu có công khai truyền thông, em là thư ký sẽ có danh phận hơn mà.
Ả vùng vằng trước mặt anh.
Khuôn mặt làm nũng và giọng điệu chanh chua của ả khiến anh cảm giác rất mệt mỏi.
Những năm qua người cùng anh dự tiệc là ả, bây giờ đúng có chút khó xử.
Để anh về hỏi ý kiến cô ấy đã.


⬅ Trước Tiếp ➡