Chương 22
Kiến Phong vỗ tay cười lớn nhìn anh, khuôn mặt anh ta cười nhưng cảm xúc của anh ta lại rất khó đoán, dáng vóc anh ta luôn mang tới một phong thái bí ẩn và cao ngạo.
Mạc Kiến Phong nhướn vai tỏ vẻ đây là chuyện hiển nhiên.
Anh ta là dân kinh doanh, làm việc gì cũng sẽ có lời lãi rõ ràng.
Nhưng món lời mà anh ta muốn ở Lục thị lại chính là phu nhân của Lục Hạo Thiên anh.
Đúng là đứng đầu của khoa về thành tích học tập, anh không làm tôi thất vọng chút nào
Biến đi Tôi không hứng thú để hợp tác với anh.
Biến sao? Tôi tới đây là để lấy lại những gì mà vốn dĩ nó thuộc về tôi.
Hạo Thiên ung dung bắt chéo chân cười nhạt.
Anh hiếu khách rót cho Kiến Phong một ly trà, chính mình cũng rót một ly ngồi dựa vào ghế ung dung thưởng thức vị trà thơm.
Nực cười thật, cậu đến Lục thị lại nói là lấy lại những gì thuộc về cậụ
Cho hỏi Lục thị chúng tôi vay mượn gì ở Mạc thị các người?
Anh đừng giả ngốc nữa Lục Hạo Thiên.
Cho dù anh có làm gì thì tôi cũng sẽ giành lại Cố Thẩm Như Cô ấy là của tôi.
Trước ánh mắt thách thức và đầy kiên định của Kiến Phong, anh không hề lo sợ mà tỏ ra bỡn cợt.
Đặt ly trà xuống bàn, anh như cười như không lên tiếng nhìn anh ta.
Của cậu? Nhưng trên giấy tờ hợp pháp cô ấy là vợ của tôi.
Tôi là được pháp luật công nhận, còn cậu đây hình như là nhận vơ rồi.
Lục Hạo Thiên anh quên rằng hôn nhân của anh và Thẩm Như là gì hả? Là hợp đồng, đúng chứ?
Bị Mạc Kiến Phong lột tẩy sự thật nhưng Hạo Thiên cũng không chút e sợ.
Hai kẻ mạnh nhất thương trường bây giờ nhìn nhau hệt như sẽ tranh giành lấy chiếc dự án béo bở là Thẩm Như vậy.
Có là hợp đồng thì cũng là danh chính ngôn thuận.
Anh còn ở đây nhận vợ tôi là của anh thì tôi không ngại đánh ghen đâụ
Anh cũng không hiểu sao mình lại nói ra câu này.
Chỉ biết là anh muốn thắng kẻ đứng trước mắt, giành lấy được Cố Thẩm Như.
Cánh cửa mở ra, Thẩm Như bước vào không khỏi mở to mắt nhìn người con trai đang ngồi trên sofa.
Mạc Kiến Phong, anh… anh về nước khi nào vậy?
Anh mới về thôi.
Em nhớ anh chết mất… anh đi công tác gì mà tận hơn hai tháng.
Kiến Phong cười trừ, thật chất chả có chuyến công tác nào cả.
Chỉ là anh không muốn chứng kiến cảnh cô mặc váy cưới theo người khác nên đành viện lý do.
Lúc biết cô và Hạo Thiên chỉ là hôn nhân giả, anh mới kiên định quay lại gặp cô, giành cô về phía mình.
Thẩm Như gặp lại Kiến Phong thì vui vẻ nói hết chuyện này đến chuyện khác làm cho tên nào đó phải đen mặt.
Nhìn cô cười nói khiến tâm tình anh bực tức kéo cô lại phía mình.
Em lên đây có việc gì vậy vợ yêu?
Kiến Phong biết anh cố tình chỉ khẽ cười đứng dậy tạm biệt cô mà bước đi.
Anh ta quăng thẳng chủ căn phòng này ra sau đầu mà không thèm chào hỏi.
Thẩm Như chào anh ta liền bị một lực ở eo siết chặt.
Lúc Kiến Phong rời đi là lúc cô quay sang trợn mắt nhìn anh quát lớn.
Anh làm gì vậy? Buông tôi ra
Tôi làm gì sao? Cô gặp trai liền tươm tướp như vậy?
Tươm tướp gì chứ? Người ta còn hơn anh gấp trăm lần
Cô… ra ngoài
Thẩm Như quăng mạnh tệp hồ sơ lên bàn rồi bước ra khỏi phòng.