⬅ Trước Tiếp ➡

Hạo Thiên vô cùng hài lòng, khoé môi cũng nhếch nhẹ lên khi nghĩ đến cô.
Trở về nhà đã là 10 giờ tối, Hạo Thiên bước lên lầu nhanh chóng thay cho mình bộ đồ ngủ thoải mái.
Trong suy nghĩ, anh mặc định việc đưa vết hôn ngân của cô ra là để né tránh sự đụng chạm của những ả kia chứ không phải là vì anh nghĩ tới cô ở nhà.
Anh chán ghét những ả quyến rũ đàn ông để kiếm tiền nuôi thân.
Hạ người xuống giường, anh nhắm mắt dự ngủ thì phía bên kia giường bất chợt ngồi dậy.
Thẩm Như ngơ ngác nhìn anh chớp chớp mắt vì còn buồn ngủ.
Anh về rồi sao?
Ừm, tôi làm em thức giấc?
Không có, anh muốn ăn gì không?
Không.
Thẩm Như gật đầu nằm xuống giường nhắm mắt lại ngủ tiếp.
Hạo Thiên nhìn qua cô rồi đưa tay tìm đến điện thoại.
Vừa mở điện thoại đã vô vàn những tin nhắn đến từ Liễu Thanh.
Anh thở dài ngao ngán, cũng chẳng biết tại sao, từ khi nào mà anh đối với Liễu Thanh chỉ là đối phó.
Anh bây giờ một chút cảm giác với Liễu Thanh cũng không còn.
Chỉ là buông tay ra thì không nỡ mà níu tay lại thì không muốn.
Có lẽ bởi anh đã từng yêu Liễu Thanh rất nhiều nên mới không nỡ buông tay.
Nhưng cũng không biết tại sao lại dần không muốn níu giữ nữa.
Sáng hôm sau, vừa bước vào phòng làm việc cô đã bị trưởng phòng Kim thảy tập tài liệu bắt xử lý nhanh, sớm, gọn, lẹ rồi mang lên phòng cho Chủ tịch.
Cằn nhằn thì cằn nhằn nhưng cũng nhanh chóng hoàn thành xong nhiệm vụ.
Giải quyết xong công việc thì không vấn đề gì nhưng cô thật sự không muốn lên phòng gặp anh một chút nào.
Uất ức vì bản thân bị ăn hiếp mãi thôi.
Bước lại thang máy, cô bấm thẳng lên tầng 25.
Lại phòng anh, cô gõ cửa bước vào đặt tệp tài liệu lên bàn.
Anh dạo này rất thích ném tài liệu về phòng tôi bắt xử lý rồi lại mang lên cho anh?
Phải như vậy thì mới gặp được vợ yêu chứ.
Mấy giấy tờ này anh đưa cho thư ký anh làm là được mà.
Gặp mặt Liễu Thanh không phải là vui hơn gặp mặt tôi sao?
Hạo Thiên nhếch môi đứng dậy tiến lại phía cô.
Thẩm Như theo phản xạ lùi về saụ
Anh đưa tay kéo cô về phía mình, bàn tay đặt lên eo cô, giữ cô thật chặt không để cô lùi thêm một bước nào nữa.
Anh lại kiếm chuyện gì đây? Đây là tập đoàn đó, đừng có mà làm bậy
Thì cũng là tập đoàn Lục thị, tôi muốn thì không ai cấm được tôiz
Anh… ưm… ân…
Thẩm Như bị anh cuốn vào nụ hôn đến ngộp thở.
Đặt tay lên ngực anh đánh liên tục nhưng anh lại chẳng mảy may tới.
Tay anh lần xuống chiếc áo sơ mi của cô, nhanh chóng đưa tay cởi từng nút áo.
Thẩm Như kéo cổ áo lắc đầu nhìn anh.
Không được… lỡ ai vào thì sao?
Hạo Thiên bước lại cánh của trực tiếp khóa trái cửa rồi lôi cô về phía sofa.
Nhanh chóng trườn lên người cô anh nhếch môi.
Giờ thì đừng sợ gì nữa nhé bà xã
Ưm… không được… không được đâu mà…
Mặc cô vừa đánh vừa la hét, Hạo Thiên vẫn chăm chú cắn mạnh lên cổ cô rồi rời xuống cặp hông đào cắn, m t như một đứa trẻ khát sữa.
Chiếc váy đen công sở bị anh vén lên tận eo, trượt xuống qu@n lót của cô.
Anh trơ trẽn vuốt nhẹ dọc theo đáy quần khiến cô ưỡn người.
Đừng mà… híc… xin anh… đừng… dừng lại đi mà
Tay anh chui vào trong qu@n lót vuốt nhẹ nơi mẩm cảm, cảm nhận độ ướt át.


⬅ Trước Tiếp ➡