⬅ Trước Tiếp ➡
Xưa nay Kiều lão phu nhân luôn thiên vị Kiều Đình Nguyệt, sau khi nghe cô ta nói như vậy, ánh mắt lại đánh giá từ đầu đến chân Kiều Vãn một lần nữa, thấy cô vẫn thần sắc ung dung đứng im tại chỗ, không hề bối rối khi bị Kiều Đình Nguyệt vạch trần, ánh mắt bà ta lại càng sâu hơn.
"Kiều Vãn, nếu như cô thực sự lèn qua lại với đàn ông thì bây giờ mày hãy cút ra khỏi nhà ngay lập tức, nhà họ Kiều chúng tôi gánh không nổi cô, sau này chúng tôi sẽ coi như không có khuê nữ như cô." Sắc mặt Kiều lão phu nhân rất khó coi.
Kiều lão phu nhân nói lời lẽ chính nghĩa, thực ra lúc này trong lòng bà ta đang dời sông lấp biển.
Bà ta cho rằng Kiều Vãn không biết ai đã bán mình.
Dù sao đây cũng là một chuyện rất đáng hổ thẹn, Kiều lão phu nhân lại là một kẻ bề ngoài tốt đẹp, bà ta chắc chắn không muốn để nó bị lộ ra ngoài.
Mà người chủ mua Kiều Vãn cũng không dễ trêu chọc, mặc dù anh ta đã hứa sẽ giữ bí mật, nhưng bây giờ chẳng hiểu tại sao Kiều Vãn lại trở về, không có gì đảm bảo rằng vị chủ kia không tìm đến gây phiền phức.
Nhớ đến thủ đoạn hung tàn độc ác vô cùng của vị phu nhân mua Kiều Vãn, Kiều lão phu nhân không khỏi rùng mình.
Kiều Vãn, chắc chắn không được ở Kiều gia, phải đuổi đi ngay lập tức
Kiều Vãn vẫn đứng ở chỗ cũ, thu hết mọi biến hóa biểu cảm của Kiều lão phu nhân vào mắt.
Cô không phải con giun trong bụng Kiều lão phu nhân, lại càng không thể đọc được suy nghĩ, nhưng ít nhiều cô vẫn nhìn ra Kiều lão phu nhân lại đang tính toán với cô.
Đáy mắt hiện lên một màu lạnh như sương mù, Kiều Vãn nhìn Kiều lão phu nhân, nhẹ giọng nói "Bà nội, bà và dì Phương bắt tay bán cháu cho Kỳ thiếu, ngược lại chưa bao giờ nghĩ rằng sẽ đánh mất người Kiều gia nào sao?"
Lời nói nhẹ nhàng khiến cho sắc mặt của Kiều lão phu nhân lập tức thay đổi, bà ta không ngờ Kiều Vãn lại biết nhanh như vậy, chẳng lẽ bộ dáng ngu ngốc thường ngày của con nhóc đáng chết này đều là giả vờ sao?
Bị đôi mắt của Kiều Vãn nhìn chằm chằm, bà ta cảm thấy toàn thân không được tự nhiên, Kiều lão phu nhân nhất thời không biết phải nói gì.
Chuyện này đúng là bọn họ đã có lỗi với Kiều Vãn, kế hoạch ban đầu là để Kiều Vãn không bao giờ quay trở lại Kiều gia, nhưng bây giờ cô đã quay lại.
“Cháu về phòng thay quần áo trước đã, sau đó, bà nội, chúng ta sẽ từ từ nói chuyện.” Nửa câu cuối Kiều Vãn nhấn mạnh hơn, khiến mi mắt Kiều lão phu nhân run lên.
Sau khi nói xong, cô không quan tâm Kiều lão phu nhân và Kiều Đình Nguyệt phản ứng như thế nào, quay người và đi về phía phòng của mình.
Uỳnh
Tiếng đóng cửa rất rõ ràng, khiến Kiều lão phu nhân và Kiều Đình Nguyệt đang nhìn chằm chằm vào Kiều Vãn đồng thời giật nảy mình.
"Bà nội, nhìn bộ mặt đáng chết của Kiều Vãn xem Thật kiêu ngạo mà " Kiều Đình Nguyệt cũng cảm thấy Kiều Vãn rất khác so với trước đây, trước đây cho dù cô ta có bắt nạt Kiều Vãn như thế nào, Kiều Vãn đều mang bộ dạng khúm núm, ngay cả đầu cũng không dám ngẩng lên.

⬅ Trước Tiếp ➡