⬅ Trước Tiếp ➡

"Tần phu nhân, Thi Nhĩ lo cho cô lắm. Lúc mới tỉnh dậy câu đầu tiên đã hỏi đến cô, ngày thứ hai đã muốn đi đến bệnh viện thăm cô. Nhưng Tần..."
Thiển Mãn đột ngột dừng lời, nhận ra mình vừa chuẩn bị nhắc đến Tần thiếu gia, có thể sẽ động chạm đến cả hai cô gái. La Thư Anh viết lên giấy, sau đó đưa cho Thi Nhĩ xem, cô ấy mỉm cười chuyển lời của cô cho Thiển Mãn Lão Mãn, không sao đâụ Tôi hiểu
Ba người yên lặng suốt cả đoạn đường, ô tô rẽ vào cổng lớn, căn biệt thự đồ sộ hiện ra trước mặt La Thư Anh, cô đứng im một hồi vẫn chưa dám bước vào cửa chính. Nơi này, quá khốc liệt, quá ám ảnh. Giống như con thú lớn với răng nanh sắc nhọn và những móng vuốt dài, kìm hãm cô, giam cầm cô, cào cấu cô nhưng lại không có ý định ăn tươi nuốt sống cô một lần. Chỉ muốn trêu đùa trên vết thương của cô, hành hạ trên nỗi đau của cô. Đó mới là phong cách của Tần Ngạo.
Mấy cô gái thấy La Thư Anh thì vội vội vàng vàng xúm đến, hỏi thăm cô. Người bàn luận, kẻ thương xót, không tiếc lời ra tiếng vào. Thi Nhĩ ngăn cản bọn họ, muốn để La Thư Anh lên phòng nghỉ ngơi.
Y không có nhà, phòng khách vẫn sạch sẽ đến trống rỗng, thư phòng hơi lộn xộn với vài quyển sách dang dở trên bàn, phòng ngủ lạnh lẽo ảm đạm, chiếc sơ mi xám của y rơi ở chân giường. La Thư Anh mặc bộ đồ dành cho người làm, chuẩn bị lau dọn thì bị Thi Nhĩ ngăn lại.
"Tiểu Anh, không cần. Cô nghỉ ngơi đi."
La Thư Anh lấy ở chiếc túi trước bụng ra cuốn sổ và cây bút, từ giờ nó sẽ là phương thức giao tiếp của cô với mọi người xung quanh.
Không sao. Tôi không làm việc, Tần thiếu gia sẽ lại tiếp tục nổi giận.
"Tiểu Anh."
Thi Nhĩ vô cùng bất đắc dĩ, nhưng cô cũng chỉ là một người ở, vị trí nhỏ bé, cô không biết làm thế nào mới tốt. Cuối cùng chỉ có thể chạy phía sau La Thư Anh, cô ấy quét nhà thì cô lau ghế, cô ấy thay ga thì cô trải đệm, phụ được chút nào hay chút ấy.
"Chủ tịch, có bưu phẩm chuyển cho anh."
Thấy Tần Ngạo đang chuyên tâm xem hợp đồng trên bàn làm việc, thư kí cẩn trọng đặt món đồ trên mặt bàn uống nước gần đó, lặng lẽ ra ngoài. Mười lăm phút sau, y mới dời sự chú ý sang chiếc hộp hình vuông không rõ nguồn gốc kia.
"Thư kí Lâm."
Lâm Tắc nghe y gọi ngay lập tức đẩy cửa bước vào.
"Chủ tịch."
"Thứ này do ai chuyển tới."
"Không rõ thông tin người gửi, bên phòng liên lạc bên dưới chỉ nói là cần đưa cho chủ tịch."
"Không rõ nguồn gốc cũng dám mang lên phòng chủ tịch? Cậu không sợ trong này sẽ là bom hẹn giờ?"
Tần Ngạo cao giọng, tuy nhiên không có ý tứ trách cứ trong đó mà thể hiện ý chế giễu nhiều hơn.
"Chủ tịch, xin lỗi. Tôi sẽ thông báo mọi người chú ý hơn."
Liếc mắt nhìn lại những tấm hình ngổn ngang trong hộp, cùng tấm thiệp với dòng chữ rồng bay phượng múa có chút nhức mắt. Tần Ngạo nói với Lâm Tắc "Gọi Tổng giám đốc lập tức lên đây. Đồng thời thu xếp vé máy bay đi Ý chiều nay lúc 2h."
"Vâng."
Chưa đầy năm phút, tổng giám đốc mang phong thái nhàn hạ trực tiếp đạp cửa phòng chủ tịch bước vào. Tần Ngạo nhướn mắt nhìn hắn.
"Cậu là tổng giám đốc hay là côn đồ?"


⬅ Trước Tiếp ➡