⬅ Trước Tiếp ➡
Đồng Thải Vi cố gắng vùng vẫy dưới người cậu ta, cô khóc vì sợ hãi "Buông tôi ra Anh buông tôi ra Anh nhận nhầm người rồi Tên tôi là Đồng Thải Vi chứ không phải là Yên nhi gì cả. Xin anh tha cho tôi đi..."
Cô càng giãy giụa cũng chỉ làm cho thiếu niên càng kích động.
Hơi thở của cậu ta ngày càng dồn dập.
Nụ hôn nóng bỏng rơi trên môi cô.
Cậu ta giày vò đôi môi mềm mại của cô không một chút dịu dàng, hàm răng cậu ta thô lỗ cạy môi cô ra mạnh mẽ dây dưa.
Mùi rượu tràn ngập khoang miệng hai người lẫn với mùi máu tanh nhàn nhạt.
Bàn tay ấm nóng của cậu ta chuyển động trên da thịt mềm mại của cô.
Đồng Thải Vi bắt đầu liều mạng giãy giụa.
"Xin anh Tha cho tôi Xin anh. . ."
Thiếu niên quá mạnh, cô giãy giụa không có tác dụng gì mà còn gợi lên của cậu ta.
Nước mắt không ngừng trào ra, trên gương mặt nhỏ xinh đẹp lộ ra vẻ tuyệt vọng.
Chẳng lẽ lần đầu tiên của cô lại phải chôn vùi trong tay một thiếu niên xa lạ sao?
Không Cô không muốn
Cô không muốn giao lần đầu của mình cho một người đàn ông mà cô không hề yêụ
Còn là một người đàn ông vẫn luôn miệng gọi tên một người phụ nữ khác.
"Yên Nhi Yên Nhi "
Đôi mắt thiếu niên đỏ lên, hơi thở gấp gáp, giọng nói trầm khàn mang lại vẻ mê hoặc nỉ non liên tục vang lên bên tai cô.
"Dù anh không có được tim em cũng phải lấy được thân em. Em là của anh Anh..."
Động tác của cậu ta ngày càng mạnh mẽ.
Những nơi bị cậu ta hôn đều đau đớn từng cơn.
Cậu ta hơi căng người, vẻ mặt mơ màng nhìn cô rồi vươn tay cởi bỏ đai áo ngủ của cô.
Trong đôi mắt hẹp dài đã mất hết lý trí chỉ còn lại mê ly.
"Tách " Đèn trong phòng đột nhiên sáng lên.
Cô đang quen với bóng tối nên ánh đèn chói sáng không mở mắt ra nổi.
Ánh sáng cũng làm cho thiếu niên đang mơ mơ màng màng trở nên tỉnh táo một chút.
Khi cậu ta phát hiện mình đang đè lên một cô gái xa lạ quần áo xốc xếch thì cậu ta sửng sốt mất mấy giây rồi trên mặt lộ ra vẻ chán ghét và khinh bỉ.
"A "
Thiếu niên hét lên một tiếng đau đớn rồi ngất đi mà không biết người đánh lén sau lưng mình là ai. Thân thể cậu ta mềm nhũn đè trên người Đồng Thải Vi.
Đồng Thải Vi bị hù dọa đến nỗi mặt mày tái nhợt. Cô dùng tay đẩy thiếu niên ra rồi nhảy xuống giường sau đó lao vào lòng người đàn ông đẹp trai ở mép giường đang nhìn cô cười haha. Cô ôm eo anh thật chặt và khóc lớn "Sư phụ Tôi sợ quá..."
Mái tóc vàng óng, đôi tay trắng như tuyết, tóc dài mềm mại được buộc lại bằng tơ vàng có vẻ tự do phóng khoáng, đẹp trai cao quý.
Mắt phượng hơi xếch lên tạo thành một độ cong mê người.
Tròng mắt xanh tạo cảm giác thần bí sâu xa.
Đôi tay trắng noãn ôm lấy đứa bé đang run rẩy sợ hãi trong ngực. Khóe miệng Tô Mặc Thần hơi nhếch lên, gương mặt đẹp trao yêu nghiệt lộ ra một nụ cười đùa cợt "Tiểu Thải à Đừng lau nước mắt nước mũi lên quần áo tôi."
Đồng Thải Vi khóc nức nở, sơ mi trắng như tuyết của Tô Mặc Thần trở thành khăn tay lau nước mắt nước mũi cho cô "Sự phụ Không cược nữa Tôi thua Chúng ta đi về được không? Tôi không muốn ở lại đây."
"Ngoan nào Đừng khóc "
Giọng Tô Mục Thần dịu dàng như có thể tan ra nước. Bàn tay nhẹ nhàng vuốt ve đỉnh cầu cô gái như thiếu nữ trong ngực là thú cưng mà anh nuôi. Trong đôi mắt xanh lộ ra vẻ cưng chiều khó phát hiện.
Câu an ủi của anh chẳng những không làm cho Đồng Thải Vi ngừng khóc nỉ non mà ngược lại còn làm cô oa oa khóc lớn như một đứa trẻ.
Quả đầu nhỏ dùng hết sức cạ loạn trong ngực anh và khóc lóc vô cùng oan ức "Huhu Sư phụ Tôi không thích nơi này. Tôi muốn về nhà."
"Đúng là con nít, xem cô khóc kìa. . ."
⬅ Trước Tiếp ➡