Còn Mục Đằng Nguyên cả ngày không có việc gì làm mà chỉ là một đứa con nhà giàu rảnh rỗi chơi bời lêu lổng.
Nhưng người được yêu chiều nhất Isis lại là Mục Đằng Nguyên.
Tính tình quái lạ khó gần nhất cũng là cậu ta.
Mục Đằng Nguyên ngước nhìn Mục Thiên Lăng một cái rồi từ từ ngồi thằng người đưa tay ra.
Nhưng cậu ta cũng không cầm ly rượu mà cầm lấy dao nĩa trên bàn rồi cắt một miếng bò bít tết cho vào miệng.
Trên mặt Mục Thiên Lăng vẫn không hề có vẻ không vui.
Anh ta chỉ cười nhạt rồi cuối đầu uống một hớp rượu vang.
"Món bò bít tết này do ai làm?"
Mục Đằng Nguyên đột nhiên đặt dao nĩa xuống rồi nhíu mày nhìn nữ giúp việc.
Nữ giúp việc sợ hết hồn khi thấy cậu ta nhíu mày "Thưa... Thưa cậu út là đầu bếp Phương làm."
"Ồ? Vậy à?"
Cậu ta cầm lấy khăn tay bên cạnh rồi xoa môi sau đó nói với vẻ mặt tươi cười mê người "Lập tức đuổi việc anh ta."
Nữ giúp việc hơi sửng sốt và ngạc nhiên "Cậu út..."
Mục Đằng Nguyên nâng ly thủy tinh uống một hớp rượu vang rồi nở nụ cười châm chọc " Với tài năng như vậy mà cũng có thể bước vào nhà Isis sao? Anh cả Khẩu vị của anh ngày càng tệ."
Mục Thiên Lăng nghe vậy vẫn cười nhạt "Nếu Nguyên cảm thấy không ngon thì đuổi việc đi."
Nữ giúp việc khẽ thở dài trong lòng.
Cậu út đã thế này từ nhỏ.
Chỉ cần có một chút không vừa ý cậu ta là lập tức có người gặp xui xẻo.
Một câu nói tùy tiện của cậu ta quyết định số mạng của người khác.
Mãi mãi là những người làm thuê như cô ta chịu xui xẻo.
"Em mệt rồi. Anh cả cứ ăn từ từ."
Đa số thức ăn trên bàn vẫn chưa được động đến và hầu như còn tỏa ra hơi nóng.
Mục Đằng Nguyên tùy tiện ném khăn lên bàn rồi chậm rãi đứng dậy và lạnh lùng nhìn Mục Thiên Lăng rồi xoay người lên lầụ
Đến ngã rẽ cậu ta đột nhiên dừng lại rồi xoay người "Anh cả, em nghe nói anh tặng Yên Nhi cho Lôi Ưng à?"
Nụ cười trên mặt Mục Thiên Lăng vẫn không thay đổi, anh ta cười nhẹ nhàng lạnh nhạt "Ừ "
"Anh cả Yên Nhi không phải là đồ vật, cô ấy có suy nghĩa của riêng mình, cô ấy là một con người. Sao anh có thể tùy tiện tặng cô ấy cho người khác?"
Lúc này sắc mặt Mục Đằng Nguyên thay đổi, ánh mắt sắc bén thiêu đốt lửa giận, nắm tay lặng lẽ siết chặt.
Mục Thiên Lăng hơi nhếch môi cười hứng thú và lạnh nhạt "Nguyên Em nói đúng. Yên Nhi không phải là một vật phẩm nhưng chuyện này là do cô ta tự nguyện chứ anh cũng không ép. Nếu em có thể khuyên cô ta ở lại thì cổng lâu đài Isis luôn mở rộng với cô ta."
Vẻ mặt Mục Đằng Nguyên lạnh lẽo, cậu ta âm thầm siết chặt nắm đấm, trong mắt thiêu đốt lửa giận gần như hun đỏ cả hai tròng mắt xinh đẹp của cậu ta.
Cậu ta nghiến răng cố nén cơn giận trong lòng rồi cười lạnh với Mục Thiên Lăng "Em cũng không có năng lực như vậy. Cô ấy có nghe lời ai ngoài anh chứ? Chỉ cần anh yêu cầu thì dù việc gì cô ấy cũng đồng ý nhưng cô ấy có tình nguyện hay không thì anh biết rõ hơn ai hết."
Cậu ta nói xong xoay người lên lầụ
Mục Thiên Lăng thở dài nhìn bóng lưng lạnh lùng xa cách của cậu ta. Anh ta hơi buồn bực xoa trán.
A Thật đau đầụ
Đồng Thải Vi tỉnh lại sau cơn hôn mê. Cô xoa trán rồi mở to mắt nhìn khắp nơi.
Bốn phía tối đen, trong không khí tràn ngập hương hoa tường vi nhàn nhạt.
Cô đang ở đâu thế này?
Cô ngơ ngác hai giây rồi đột nhiên từ dưới đất bật dậy.
Trí nhớ trước khi hôn mê quay lại trong đầu từng chút một.
Cô bị tên khốn Mục Thiên Lăng bắt tại trận sau đó... Người đàn ông đáng chết kia lại đánh cô bất tỉnh.
"Đáng ghét Để tôi đi ra ngoài "
Cửa ra vào và cửa sổ đều đóng chặt. Nhờ ánh trăng mờ cô mới phát hiện mình bị nhốt.