Đồng Thải Vi thét lên rồi lao vào ngực và ôm cổ Dạ Phạm theo bản năng. Khuôn mặt nhỏ nhắn của cô dính chặt vào cơ ngực anh.
Anh sửng sốt, trong mắt hiện ra vẻ ngạc nhiên. Sau đó anh giơ tay lên, nhẹ nhàng vỗ về sau lưng cô bé đã bị dọa trắng mặt, trong mắt anh là vẻ dịu dàng hiếm gặp "Đừng sợ Nó sẽ không làm em bị thương."
Đồng Thải Vi vẫn núp trong ngực anh không dám ra.
Dạ Phạm buồn cười, giơ tay sờ đầu con báo và chăm chú nhìn vào mắt nó "Isis Đây là bạn của tôi Không được vô lễ cới cô ấy "
Báo Châu Mỹ như hiểu được lời anh. Nó nhìn Đồng Thải Vi một chút rồi lại ngẩng đầu nhìn anh, sau đó thu lại vẻ hung dữ của mình.
"Không sao rồi "
Giọng nói kèm theo tiếng cười của anh vang lên bên tai cô.
Đồng Thải Vi từ từ ngẩng đầu, đúng là thấy báo Châu Mỹ không còn gầm gừ với cô.
"Em còn định ở trong lòng tôi đến bao giờ? Tôi không bao giờ thích loại phụ nữ chủ động nhào vào lòng ôm ấp."
Lời nói châm chọc, hơi thở xa lạ mê người, lồng ngực săn chắc mà ấm áp...
Khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt của Đồng Thải Vi lập tức đỏ lên.
Cô vội vàng rụt tay, thoát ra khỏi lồng ngực Dạ Phạm nhưng vẫn không dám đứng cách anh quá xa.
"Á Anh làm gì thế?"
Trên ngón tay đau nhói, cô cúi đầu nhìn xuống. Dạ Phạm nắm tay cô và không biết dùng thứ gì làm rách ngón tay, máu tươi lập tức trào ra.
Cô trợn mắt sợ hãi.
Con thú vừa nghe mùi máu tươi của con người sẽ không thể điều khiển được bản năng động vật.
"Á... Anh làm gì thế? Cứu tôi với Cứu tôi với..."
Anh kéo ngón tay đang chảy máu của cô đến bên mép báo Châu Mỹ.
Cô bị dọa đến mức chỉ muốn co chân bỏ chạy nhưng lại bị anh giữ chặt, không thể nào nhúc nhích.
Báo Châu Mỹ ngửi ngửi tay cô rồi há to miệng...
Lại là một tiếng thét vừa thê thảm vừa chói tai...
Nhưng... Không đau đớn như cô tưởng...
Cô có thể cảm giác được, báo Châu Mỹ nhẹ nhàng liếm mút ngón tay cô.
Đôi mắt nhắm chặt vì sợ hãi lại từ từ mở ra, Đồng Thải Vi ngạc nhiên khi thấy báo Châu Mỹ cũng không trở nên hung ác như cô nghĩ.
Trong chốc lát, báo Châu Mỹ ngừng miệng.
Máu trên tay đã bị liếm sạch, chỉ còn lại một vết thương nhỏ rướm máụ
Cô khó hiểu nhìn anh.
Dạ Phạm cầm khăn tay trắng, cột ngón tay cô "Đây là một cách để nó xác định thân phận, liếm máu em, quen với hơi thở em thì sau này nó mới không làm em bị thương."
Đồng Thải vi ngạc nhiên nhìn anh "Ý anh là sau này nó sẽ nhận biết tôi à?"
Anh gật đầu "Có thể nói như vậy."
Đồng Thải Vi trợn mắt, há hốc miệng, nuốt nước bọt nhìn một bàn dài mấy mét, bày tràn đầy thức ăn.
Nữ giúp việc kéo ghế ra, Dạ Phạm ngồi xuống rồi ngẩng mặt nhìn cô "Nếu em không hài lòng với mấy món ăn này..."
"Hài lòng Hài lòng "
Ai đó chẳng có chút khí tiết, ngồi xuống cầm lấy dao nĩa. Cô luôn không có sức đề kháng đối với sự dụ dỗ của món ngon "Có thể bắt đầu chưa?"
Cô đã đói bụng đến nỗi bụng dán vào lưng.
Một bàn tràn đầy đồ ăn trước mắt đã câu ra con sâu thèm ăn trong bụng cô, cô có cảm giác bây giờ mình có thể ăn một con voi.
Cô cũng không ngụ Dù muốn trốn khỏi đây cũng sẽ không nhịn ăn nhịn uống. Chống đối bằng cách nhịn đói là cách làm của kẻ ngụ
Cô phải luôn ăn no, để dành đầy đủ năng lượng thì mới có sức làm những chuyện khác.
Dạ Phạm cũng cầm dao nĩa lên. Dáng người đẹp còn có tác dụng như thế này à? Tùy tiện một động tác cũng lộ ra vẻ cao quý, sang trọng.
Nụ cười của anh đúng là đẹp chết người không đền mạng "Tất nhiên rồi "
Đúng là người cũng khác người Bình thường cô chỉ ăn thức ăn nhanh. Bữa tiệc lớn của cô chẳng là gì so với một bàn thức ăn trước mắt.