Kiều Luyến dừng một chút, điều chỉnh tâm tình, dùng giọng bình tĩnh mở miệng nói: "Không phải tôi. Thẩm tiên sinh, anh suy nghĩ một chút, anh cho tôi tiền, trước hôm nay anh cũng có thể tùy thời thu hồi lại, làm sao tôi có thể làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy, ngài có thể tra, nếu tra được có một chút quan hệ với tôi, mặc cho anh xử trí "
Lời cô nói kiên quyết, nhưng sau khi nói xong, trong lòng lại không yên.
Người đối diện không nói gì, dạng trầm mặc này, để cho cô dần dần bất an, không biết Thẩm Lương Xuyên có tin tưởng cô hay không.
Một lát sau, mới nghe được Thẩm Lương Xuyên nói tiếp: "Tôi sẽ tra. Chẳng qua nếu như bị ký giả biết cô là Thẩm phu nhân thì"
Uy hiếp trong lời nói để Kiều Luyến run lên, không chút do dự trực tiếp mở miệng : "Vậy tôi sẽ tự mình đóng gói xéo đi "
"Tôi không hy vọng bời vì cô, mà có phiền phức lần sau."
Lời nói ngắn gọn, ngữ khí cảnh cáo lạnh lùng, để Kiều Luyến phải tỏ thái độ: " Ngài yên tâm, tôi"
Lời còn chưa nói hết, đối phương đã cúp máy.
Kiều Luyến dừng lại, nhìn chằm chằm điện thoại, trợn mắt há hốc mồm.
Người đàn ông này cũng không có chút phong độ, cũng không phù hợp với hình tượng nam thần.
Cúp điện thoại, Kiều Luyến không có tâm tư uống một ly sữa quản gia bưng tới, ngồi nghỉ ngơi một chút, rồi mang theo mũ lưỡi trai ra ngoài đi làm.
Chuyện xấu loạn lên, trực giác nói cho cô biết khẳng định có đám phóng viên đến để bao vây, cho nên cô dự định đi từ cửa sau, ở trong cửa quan sát một chút, không có phát hiện tình huống gì, lúc này mới đi ra khỏi.
Nhưng mới vừa đi ra cửa, cũng không biết mấy ký giả từ đâu chạy tới, cùng nhau tiến lên : "Thẩm phu nhân"
Đám người này quả thực là xuất quỷ nhập thần, đánh Kiều Luyến trở tay không kịp
Thẩm phu nhân là ai?"
Cô ngay lúc đối phương giơ máy ảnh lên, nhanh chóng đưa tay ngăn cản, muốn lui về phía biệt thự, cánh tay lại bị người kéo:
"Thẩm phu nhân, cuối cùng cô là ai "