Kiều Luyến dựa theo chỉ huy thợ quay phim dự bị, dùng sức giơ camera, chậm rãi tới gần ngắm Dương Linh Tư, mắt thấy sắp xong, Dương Linh Tư chợt dừng lại, trực tiếp mở miệng: "Đạo diễn, thật xin lỗi, tôi cảm giác có chút không đúng."
Kiều Luyến:
Cánh tay của cô hôm qua mới bị thương, lúc nãy còn có chút giữ vững được, nếu như một lần nữa
Cô bỗng nhiên hiểu ra.
Đoàn làm phim nhiều thợ quay phim như vậy, làm sao lại thiếu một ngừoi, khiến cô nghĩ đến trợ lý đi của Dương Linh Tư đã tìm người của đoàn phim, sau đó người của đoàn phim tới tìm mình.
Thì ra là Dương Linh Tư nhằm vào cô
À
Nhưng hết lần này tới lần khác, lúc này cô không có cách nào cự tuyệt, chủ biên tập đang chờ túm tóc của cô.
Kiều Luyến cắn răng, kiên trì.
Lần thứ hai : "A, đạo diễn, hóa trang mắt tôi hình như không được không đúng lắm "
Lần thứ ba : " Thật có lỗi với mọi người~ "
" "
Lần lượt NG, quay đi quay lại nhiều lần, cánh tay dùng sức, vừa đi vừa về lôi kéo, cánh tay của cô đã có chút run, cảm giác vết thương ngày hôm qua, hình như đã rách ra.
Thẩm Lương Xuyên ngồi trong xe, ánh mắt tĩnh mịch nhìn chằm chằm ở chỗ xa, anh thấy được cô giống như một trâu nhỏ bị người trêu đùa, bên trên cánh tay của cô, cách quần áo, vẫn hiện lên tơ máu, chậm rãi thấm ra.
Khi nhìn thấy vết máu, Thẩm Lương Xuyên bỗng nhiên đẩy cửa xe ra.
Sau khi NG lần nữa, cuối cùng Kiều Luyến không nhịn được.
Khốn nạn, còn không dứt
Cô đang định làm chút gì đó, lại chợt nghe cách đó không có tiếng đóng cửa mạnh
Thẩm Lương Xuyên đứng bên cạnh xe, thân thể lạnh lẽo, tràn ngập khí tức khiếp người, áp chế tất cả mọi người không dám nhúc nhích.
Sau đó, anh nhìn về phía Dương Linh Tư, ngữ khí lạnh lùng, nói ra từng chữ từng chữ như là cái tát, tát cho Dương Linh Tư
"Dương Linh Tư, kỹ xảo của cô, là học theo heo sao "
Thẩm ảnh đế đùa bỡn!"
Sắc mặt Dương Linh Tư, trong nháy trắng bệch.
Câu nói này, so với chuyện "Sợ tè ra quần", càng khiến người ta cảm thấy nhục nhã.