Hôm Nay Có Nhớ Em
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

Cô xoay người đi về phía trước, mặc kệ Tần Sơ có theo kịp hay không. Nằm trên giường lớn mềm mại, tim của Mạnh Nhiên như muốn vọt lên tận cổ họng… Cô không thể không thừa nhận, mặc dù cô vẫn thể hiện như chẳng hề quan tâm, nhưng thật ra cô… vẫn sẽ để ý.
Đệm chăn bên người lún xuống một chút, một bàn tay chống bên mặt cô, âm thanh khàn khàn vang lên “… Tôi đi vào đây.”
“Ừm.” Mạnh Nhiên nhả ra một âm tiết ngắn ngủi. Một lát sau, cô cảm giác váy của mình bị xốc lên.
Váy dải ở nhà mỏng manh dán vào thân mình lả lướt của nữ hài, vì không thể ra ngoài nên cũng không có vớ bên dưới. Cho nên thứ đầu tiên đập vào mắt Tần Sơ là cặp đùi tinh tế, thẳng tắp.
Mắt cá chân mảnh khảnh, một bàn tay của anh cũng có thể nhẹ nhàng bao trọn, đùi thon gọn nhưng lại không gầy yếu khô cằn.
Cảm giác được ánh mắt của anh, thiếu nữ không nhịn được mà khép hai chân lại. Ngay sau đó, bàn tay to bắt lấy đùi phải của cô, bỗng nhiên bẻ sang một bên…
“A ” Cô kêu lên một tiếng theo bản năng, rồi nhanh chóng cắn môi.
Đỏ bừng mặt, Mạnh Nhiên chỉ ước được chui quách xuống đất. Sao cô có thể kêu lên như thế? Vậy chẳng phải là sẽ làm Tần Sơ coi thường sao?
Quả nhiên, thanh niên dừng lại.
“Không phải là tôi sợ hãi.” Cô chớp mắt, cố gắng làm lời nói của mình có vẻ như rất có sức thuyết phục “Chỉ là không kịp phản ứng thôi. Anh biết đấy, vừa rồi… hơi đột ngột.”
“À.”
“Anh không tin?”
“Không phải.”
Nếu không phải, vậy anh quay mặt đi làm gì? Nghẹn một bụng tức nhưng lại không thể phát tiết, Mạnh Nhiên chỉ có thể âm thầm nghiến răng “Tiếp tục đi, sao lại không động đậy gì thế?”
Vừa dứt lời, Tần Sơ cầm lấy đùi phải của cô, đặt lên đầu vai.
Tư thế này làm khu vực giữa hai chân thiếu nữ rộng mở. Vải dệt hình tam giác bao lấy chốn đào nguyên cũng hoàn toàn lộ ra, sườn mông căng tròn trắng bóc gần như làm lóa mắt người khác.
Tần Sơ dừng một chút rồi cong mình, để côn th t sừng sững giữa háng lên cửa huyệt.
Đến rồi, sắp phải làm rồi… Mạnh Nhiên nuốt một ngụm nước bọt. Rõ ràng là căng thẳng đến cùng cực, nhưng tầm mắt lại theo bản năng mà đuổi theo người đàn ông nửa quỳ ở giữa hai chân cô.
Anh vươn tay, kéo quần lót ra. Cái ngón tay xinh đẹp kia vô cùng linh hoạt, Mạnh Nhiên chỉ cảm thấy chân tâm chợt căng thẳng, ngay sau đó nóng lên.
Thật nóng… Cô không tự chủ được mà nghĩ đến hình ảnh sáng hôm qua lúc vừa mở mắt đã thấy. ‘Thật kỳ quái.’ Cô chợt nghĩ ‘Nếu là thế giới nữ tôn nam ti, vì sao không phải là cô ở trên, Tần Sơ ở dưới?’
Nhưng tình trạng trước mắt hiển nhiên là không cho phép cô tiếp tục tự hỏi. Quy đ u áp sát cửa huyệt, cảm giác được độ cong mềm mại bèn hơi dùng lực phá mở hoa môi, cắm vào nơi sâu hơn, nóng hơn.
Trong nháy mắt, cô cứng đờ người, tay nhỏ nắm chặt khăn trải giường, vòng eo cũng ưỡn lên.
“Đau…” Mạnh Nhiên hít một hơi khí lạnh. “Đau ”
Quá đaụ Cái loại đau đớn khi bị mạnh mẽ căng ra này làm cô cảm thấy như mình sắp bị xé rách. Cũng không phải là lần đầu tiên, sao còn đau như vậy?
Hiển nhiên, nguyên nhân căn bản là do kiƈh cỡ không xứng đôi.
Côn th t của người đàn ông quá lớn, mà âm hộ non nớt của thiếu nữ lại nhỏ hẹp. Nơi đó chỉ mới trải qua một lần mây mưa, còn lâu mới quen với việc bị vật cứng căng ra. Giờ phút này, chỉ có âu yếm và bôi trơn mới có thể giảm bớt đau đớn.
“Anh, đi ra ngoài ” Cô không chút khách khí.


⬅ Trước Tiếp ➡