Chương 15
Ngước mắt, Tần Sơ liếc cô một cái. Tay còn đang vuốt ve lên xuống, anh rũ mi mắt, trong mắt hiện lên một tia khuây khỏa.
Chỉ là anh không ngờ, thiếu nữ trên sofa chợt đứng lên.
“Vì sao?” Cô cười tủm tỉm.
“Chẳng lẽ… anh ngượng à?”
Cái phản ứng này quá ngoài dự đoán, Tần Sơ sửng sốt một chút. Theo anh biết, mấy cô thiên kim tiểu thư này không phải là rất kiêu căng, cao ngạo à? Cho dù không thẹn quá thành giận, ít nhất cũng sẽ không giống như bây giờ, cười đến mức ác liệt thế kia.
“Đừng xấu hổ.” Dường như việc anh ngây ra đã làm thiếu nữ vừa lòng. Đứng trước mặt Tần Sơ, cô nhìn xuống từ trên cao “Em trai nhỏ của anh, à, hay là em trai lớn? Mọc được đấy.”
“…”
Màu hồng trên mặt của thanh niên lan xuống cổ trong nháy mắt.
‘Hừ Đấu với tôi à?’ Mạnh Nhiên đắc ý nghĩ ‘Anh còn non chán ’
Chị gái nhỏ thật trâu bò
〜 〜 〜 〜 〜 〜
Cũng không biết có phải trùng hợp hay không, vừa dứt lời, Mạnh Nhiên nhìn thấy “em trai nhỏ” vừa bị mình khen là “mọc được đấy” rung lên hai cái.
Thân gậy thô to còn nằm trong tay thanh niên, chỉ lộ ra cái quy đ ụ Cái đỉnh chóp giống trứng vịt dường như đang chào hỏi với thiếu nữ, vô cùng không rụt rè rung rung.
Mặt của Tần Sơ lập tức đỏ hơn. Anh chật vật dời ánh mắt, nhanh chóng cúi đầu, luống cuống tay chân định áp chế “thằng nhóc” không nghe lời của mình. Đáng tiếc, côn th t vốn đang hưng phấn, Mạnh Nhiên còn nhìn chằm chằm nó như thế, nó lại càng sưng to lên.
Chậc chậc, Mạnh Nhiên bĩu môi. Bảo sao lại có thể được Mạnh phu nhân tuyển chọn trong hàng trăm hàng nghìn ứng cử viên, đúng là tiền vốn hùng hậụ Nhưng mà đây là giấc mơ của cô, cô chán ghét Chu Tử Tiện như vậy, chẳng lẽ không nên cho anh ta bệnh liệt dương luôn à…
Đáng tiếc, cái thế giới trong mơ này hiển nhiên là không tuân theo ý muốn của cô. Thanh niên trước mắt chẳng những không bị liệt dương, còn phải vuốt ve gần nửa tiếng, Mạnh Nhiên mới nghe được một tiếng rên khẽ truyền ra từ trong cổ anh.
Trong không khí nhanh chóng tràn ngập một loại mùi hương kỳ dị, giống xạ mà chả phải xạ. Động đậy một cách không được tự nhiên, Mạnh Nhiên lại đặt ánh mắt lên người anh
“Thêm một lần nữa.”
Còn phải một lần nữa, bọn họ mới hoàn thành cái “nhiệm vụ thụ tinh” kia.
Tần Sơ không nói gì, dường như không muốn nói lý với cô. Anh cầm khăn giấy xoa dư ng cụ đã mềm nhũn, chuẩn bị kéo lại khóa quần.
Thiếu nữ nhướng mày “Anh có ý gì?”
Sau một lúc im lặng, cô đến gần một bước “Làm sao, muốn bị phạt? Muốn bị tiêm thuốc, đau đến mức phải lăn lộn trên đất?”
Hít vào một hơi thật sâu, dường như Tần Sơ đang cố nhẫn nhịn “Tôi cần thời gian.” Anh lạnh lùng gằn từng chữ một “Chắc Mạnh tiểu thư không biết, cũng không dễ để mà liên tục cương cứng như vậy.”
“Không dễ cũng phải làm cho tôi ”
Mạnh Nhiên chỉ cảm thấy thật phiền toái. Cô đã bị vây trong giấc mơ này lâu lắm rồi, chả hiểu cái giấc mơ lung tung này là sao nữa.
Không do dự, cô bỗng vươn tay, đẩy Tần Sơ xuống đất.
“Nếu anh không làm được thì để tôi giúp.”
“Ưm ”
Gáy bị đập một cái thật mạnh xuống thảm, Tần Sơ đau đến mức phải rên lên một tiếng. Ngay sau đó là tiếng rên rỉ liên tiếp, chẳng qua là hoàn toàn khác với tiếng vừa nãy.
Tay nhỏ của thiếu nữ thăm dò vào khóa quần anh còn chưa kịp cài, dễ dàng nắm được côn th t. Lúc này “thằng nhóc” kia còn đang ở trạng thái nửa mềm nửa cứng, ước lượng kiƈh cỡ của nó, Mạnh Nhiên không do dự tí nào, trực tiếp bắt đầu vuốt ve.