Hôm Nay Có Nhớ Em
Chương 11
⬅ Trước Tiếp ➡

〜 〜 〜 〜 〜 〜
Mạnh Nhiên không biết rằng quyết định này sẽ mang đến phiền toái cho cả mình và Tần Sơ.
Cô không thích Chu Tử Tiện, ừm, nói là chán ghét còn đúng hơn. Cho nên khi cô nhìn thấy một gương mặt giống Chu Tử Tiện như đúc ở trong mơ, cô rất thích “hành” anh một chút. Nhìn thấy biểu tình tức giận mà vẫn phải nhẫn nhịn của anh, cô cũng âm thầm đắc ý.
Nhưng việc này không có nghĩa là cô muốn nhìn chuyện phát sinh phía saụ
Lúc đó cô đang lướt net. Cái thế giới trong mơ này quá giống thật, màn hình thực tế ảo trên điện thoại hiện ra các tin tức hoa hòe lòe loẹt. Nhẹ động ngón tay, nhìn màn hình chuyển đổi, thiếu nữ dạt dào hứng thú.
Tin tức đầu tiên là về tình huống cứu tế sau gió lốc ở Hệ Mặt Trời. Mấy tháng trước, một cơn gió lốc lớn chưa từng có bạo phát trên quỹ đạo Mặt Trăng. Không ít thành thị ở vũ trụ đã bị tổn hại, cũng đã có rất nhiều hạm đội tinh tế đến cứu trợ.
Mạnh Nhiên hồi tưởng lại ký ức trong đầụ Hình như nhà họ Mạnh là kinh doanh vận tải qua đường thủy tinh tế nhỉ? Mạnh phu nhân, cũng là mẹ bây giờ của cô thời gian này luôn rất bận, có lẽ là do đây.
Cô không nghĩ là buổi tối Mạnh phu nhân đã về. Bận rộn mấy ngày liền cũng không làm bà trông mỏi mệt tí nào, bà quét mắt nhìn con gái ngồi trên ghế sofa một cái, giọng nhàn nhạt
“Đi lại đây với mẹ.”
Mạnh Nhiên vội vàng đứng lên đi theo bà. Bà rất cao, giày cao gót 8cm làm thân hình bà càng thon dài, sống lưng thẳng tắp như một nữ binh chuẩn bị lên chiến trường.
Thiếu nữ do dự một chút rồi đi nhanh lên vài bước, sóng vai với bà.
“Mẹ.” Một chữ được nói ra một cách gian nan. Không biết đã bao lâu rồi cô không nói ra cái xưng hô này.
Quan hệ của mẹ con nhà họ Mạnh cũng không thân cận lắm. Bởi vì luôn bận việc kinh doanh nên số thời gian hai mẹ con ở chung có thể nói là đếm được trên đầu ngón tay. Nhưng Mạnh Nhiên vẫn muốn cải thiện một chút. Cô nhớ đến những mẩu ký ức đã ố vàng kia. Cho dù đây chỉ là mơ, cô vẫn muốn thân cận với bà, thân cận với mẹ của cô.
Mạnh phu nhân hơi cứng lại, sau đó dời tầm mắt. Bà dừng lại ở trước một cánh cửa, vặn tay cầm…
“A … Aaaaa ”
Tiếng kêu rên thảm thiết truyền ra từ trong kẹt cửa làm Mạnh Nhiên đờ người. Cánh cửa mở rộng, tất cả mọi thứ bày ra trước mắt cô.
Thanh niên nằm trên mặt đất, khổ sở vặn vẹo. Mặt của anh còn trắng hơn cả giấy, mồ hôi từng giọt từng giọt chảy xuống. Mấy cô hầu gái phải hợp sức đè nặng mới có thể ngăn anh giãy giụa chạy thoát.
Bác sĩ gia đình của Mạnh Nhiên đứng ở một bên. Lúc nãy ở phòng khách bà ta còn cười ôn hòa, nhưng bây giờ bà ta cầm một đồ vật như ống tiêm, cắm vào cánh tay thanh niên. Từ đầu đến cuối, thần sắc bình tĩnh.
“Aaa ”
Tiếng kêu rên lại càng thảm thiết hơn. Mạnh Nhiên cảm thấy như bị kim đâm, chật vật quay đầu lại.
“Sao lại thế này?” Cô không dám nhìn một màn trước mắt này. Cô hoảng loạn, nói năng hơi lộn xộn, tuy rằng trong lòng đã lờ mờ đoán được lý do.
“Anh ta… anh ta làm sao vậy? Mẹ, anh ta không phải là người thụ tinh của con à? Anh ta…”
Mạnh phu nhân giống như đang xem một vở hài kịch không liên quan đến mình, bà nhàn nhạt nói “Tự tiện ra khỏi trang viên, đây là sự trừng phạt dành cho cậu ta.”
“Là con cho phép anh ta ra ngoài.” Mạnh Nhiên buột miệng thốt ra.
“Thế à?” Mạnh phu nhân quay đầu, sau đó lại dời tầm mắt lần nữa “Cấm túc.”


⬅ Trước Tiếp ➡