Phố thương mại ở ngay bên cạnh hồ Minh, cô mới đi bộ chưa tới vài trăm mét thì trước mắt đã xuất hiện một cái hồ, gió hồ mát lạnh lướt qua làm tinh thần người ta cũng phải run lên. Hồ Minh rất rộng, đi quanh hồ một vòng cũng phải mất tới bốn, năm tiếng đồng hồ, hơn nữa, bên cạnh còn có rừng phong, muốn tìm một người quả thực không dễ chút nào.
Quách Quả quét mắt nhìn khắp quanh hồ, bởi vì đã có hơn ba mươi người mất tích nên giờ chẳng có mấy ai đi dạo gần hồ cả. Cô do dự một chút, lại bấm một pháp quyết, nhắm mắt lại tinh tế cảm nhận.
Quả nhiên, ngay sau đó, cô cảm nhận được một tia linh khí quen thuộc truyền ra từ bờ hồ đối diện, tia linh khí kia cực kỳ mỏng manh, nếu không phải xuất phát từ chính trên người cô, chắc cô đã chẳng nhận ra rồi.
Đó chính là linh khí bám trên tiền lương của cô ngày hôm qua. Hôm qua, sau khi cô lĩnh lương liền lấy ra đếm từng tờ một, lúc đó đang vui vẻ nên không khống chế được linh khí trên người mình, làm cho bên trên những tờ tiền cũng sẽ bị dính một chút. Sau đó, cô lại đưa tiền cho Từ Chính, vì thế, chỉ cần Từ Chính cầm theo tiền ấy, hẳn là cô có thể tìm ra vị trí của đối phương rồi.
Sau khi xác định được phương hướng, vị trí, cô liền thuê một chiếc xe đạp chạy về phía bên kia bờ hồ. Phương hướng linh khí truyền ra là từ sâu trong rừng phong phía đối diện, cô đạp xe đi sâu vào trong rừng, cuối cùng dừng ở một địa điểm có phần hơi quen mắt, đúng là địa điểm hôm qua báo chí đưa tin, cũng là vị trí mà ba mươi mấy người mất tích, vẫn còn có thể nhìn thấy dây chăng bảo vệ hiện trường màu vàng của cảnh sát.
Người đâu rồi?
Quách Quả dừng xe đạp, nhìn xung quanh, đừng nói là người, đến chim cũng chẳng thấy một mống.
Linh khí tới đây thì biến mất, theo lý thuyết, hẳn người phải ở đây mới đúng. Nhưng bốn xung quanh đều trống vắng, chỉ có núi giả cao lớn và cây phong, lá cây rơi rụng lác đác. Công viên bình thường rất náo nhiệt, bây giờ lại yên tĩnh đến mức kỳ dị.
Cô đi loanh quanh một chút nhưng vẫn chẳng phát hiện ra tung tích Từ Chính, mà linh khí bám trên những tờ tiền cũng càng lúc càng mỏng manh, chẳng được bao lâu nữa là sẽ hoàn toàn tiêu tan.
Không tìm sai chỗ mà, vị trí ở đúng chỗ này, nhưng tại sao lại không thấy người nhỉ?
Có thể cảm nhận được linh khí nhưng lại không tìm được ngọn nguồn, lẽ ra trong tình huống này, trừ phi có người bày cảnh ảo ở đây thì mới tránh được đôi mắt của cô. Nhưng rõ ràng ở đây chẳng hề có dấu vết của việc sử dụng pháp thuật gì, như vậy chính là... trận pháp ư?
Quan sát phân bổ những cây phong xung quanh một chút, càng nhìn càng cảm thấy chúng có quy luật gì đó, đúng là trận pháp rồi
Quách Quả kinh hãi, không ngờ ở thế giới này lại tồn tại trận pháp, tuy còn chưa rõ là trận pháp tự nhiên hay nhân tạo.
Quan trọng nhất là, trận pháp lại không nằm trong phạm vi am hiểu của cô.
Năm đó, bản thân cô một lòng nghĩ tới việc nhanh chóng tăng tu vi để phi thăng, hơn nữa lại là kiếm tu, chỉ tu luyện mỗi kiếm. Huống hồ, có phụ huynh là đại sư huynh ở đó rồi, mấy cái kỹ năng sống như luyện đan, luyện bùa, trận pháp, luyện khí linh tinh kia, cô căn bản chẳng phải đi tìm hiểu làm gì.
Có việc thì tìm sư huynh, đây chính là truyền thống ưu tú trong sư môn bọn họ. Trước kia chẳng cảm thấy gì, giờ sư huynh không ở đây, cô mới thực sự cảm thấy mình chẳng biết cái gì.
Đột nhiên hiểu ra, thế nào gọi là đến lúc cần mới thấy kiến thức mình thiển cận. Sớm biết thế này, lúc trước đã cố học thêm mấy quyển rồi
Quách Quả hơi nôn nóng, hít sâu một hơi để ổn định tâm tình.