Theo lý mà nói thì không phải như thế mới đúng, vừa sang năm mới, là thời điểm rất nhiều công ty tuyển dụng nhân sự mới đúng. Chỉ cần chân tay lành lặn, một công việc lương cao, vừa lòng thì thôi không nói, nhưng kiểu gì cũng có thể tìm được một công việc để sống tạm, chẳng lẽ do ánh mắt cô ấy quá cao à?
Từ Chính lại quan sát vẻ mặt ủ dột của Quách Quả lần nữa, sau đó khụ một tiếng, nghiêm trang khuyên nhủ "Quách Quả này, giờ vẫn chưa điều tra ra được thông tin gì về cô, cũng chẳng khác nào là không có hộ khẩụ Bây giờ, việc quan trọng là phải tìm một chỗ để ổn định cuộc sống đã, tìm việc ấy mà, giờ không thích thì sau này đổi cũng được, đừng quá kén chọn."
"Em có kén chọn đâu " Quách Quả tỏ vẻ vô tội, "Em đều thử ứng tuyển tất cả các vị trí tuyển dụng rồi, nhưng đều tạch hết."
"Sao có thể chứ." Từ Chính cảm thấy hơi khó tin, "Nói xem, công việc cô ứng tuyển gần đây nhất là gì nào?"
"Bảo vệ."
"..."
Từ Chính nghẹn lời, đúng là không kén chọn thật, chẳng qua, công việc này có phải rất không phù hợp không? Anh ta nhìn cô nàng nhỏ thó còn thấp hơn mình một cái đầu ở đối diện, "Cô có chắc là mình hợp với công việc bảo vệ này không?"
"Rất hợp mà " Quách Quả tự tin gật đầu, lại giơ tay lên như muốn chứng minh điều gì.
Từ Chính lập tức ngắt lời, nói "Được rồi, được rồi, cô là con gái, bắt chước người ta đi làm bảo vệ làm gì cơ chứ Hay là cô thử nghĩ xem mình biết làm gì, thế thì mới tìm được việc." Nghĩ một chút lại nói thêm, "Cho dù là mất trí nhớ thì bản năng thân thể của cô vẫn còn đúng không. Cô nghĩ lại cho kỹ xem, có khi lại nghĩ ra được sở trường của mình đấy chứ."
Quách Quả sửng sốt, một tay chống đầu đăm chiêu suy nghĩ, lại mở miệng thăm dò "Cái gì cũng được ư?"
"Nghề nghiệp đâu phân biệt đắt rẻ sang hèn " Cái gì cũng được.
"Thế... xem vận khí đoán mệnh có được không?"
"..." Con mẹ nhà cô đùa tôi chắc
"Hay là... trừ tà trấn yêu cũng được."
"... Nhắc cô một chút, đây là đồn cảnh sát đấy nhé "
"Em biết chứ, đúng rồi, anh cảm thấy phân kim điểm huyệt thế nào, cái này em cũng chuyên nghiệp lắm "
"... Quách, Quả "
"Nếu không thì em làm thầy phong thuỷ cũng được "
"Cút "
"..."
Sao bảo không phân đắt rẻ sang hèn cơ mà?
Quách Quả bị Từ Chính đuổi ra khỏi đồn cảnh sát, lúc đi ra thì mặt trời đã lặn rồi, phố cũng đã lên đèn.
Cô xoa cánh tay hơi lạnh, giờ chắc mấy công ty tuyển dụng đều đóng cửa cả rồi, đành phải về phòng trọ vậy.
Tiền phòng là do Từ Chính hỗ trợ, lúc cô tỉnh lại vốn không một xu dính túi, mấy vấn đề như thân phận, bối cảnh, địa chỉ gia đình, bạn bè thân thích các kiểu, hỏi gì cũng không biết. Từ Chính thấy cô đáng thương nên tự bỏ tiền túi ra thuê phòng giúp cô, để cô tạm thời có nơi ăn chốn ở, cũng tiện cho bọn họ điều tra thân thế của cô, ngay cả tiền sinh hoạt một tháng qua cũng là nhờ anh ta giúp đỡ.
Không thể không nói, Từ Chính quả xứng đáng là đầy tớ của nhân dân. Mấy công việc mà cô nói lúc nãy hẳn cũng thật sự làm anh ta tức giận rồi, vì thế mới ngồi giáo dục tư tưởng cho cô suốt hai tiếng đồng hồ, chỉ sợ cô trượt chân đi lên con đường lừa đảo không đứng đắn. Cô đành phải khiêm tốn nhận sai, cam đoan đi cam đoan lại sẽ tuyệt đối không làm những việc lừa đảo đó, cũng viết một bản cam kết dài ba nghìn chữ, thế mới được anh ta thả về.
Quách Quả không ngờ, ở thế giới này lại khó sống như thế. Nhìn ánh mắt vừa lo lắng, vừa thương xót, lại vừa chỉ tiếc rèn sắt không thành thép của anh ta, câu "Thực ra em còn tu tiên mấy trăm năm rồi cơ" liền bị cô nuốt lại vào trong bụng, không nói nữa.