Nhưng mà... không có Cho dù cô tìm tới vùng đất có phong thủy tốt tới mức nào, thậm chí bày cả trận pháp Dẫn Linh, cũng đều hoàn toàn không kéo được một chút linh khí nào vào cả. Thế giới này thực sự là nơi tuyệt linh.
Không có linh khí nghĩa là gì, nghĩa là linh khí trên người cô, dùng bao nhiêu sẽ hao hết bấy nhiêụ Đã thế, tất cả pháp thuật, chiêu kiếm mà cô sử dụng đều cần có linh khí để chống đỡ. Không có linh khí thì khác nào người thường đâu cơ chứ? Cho nên, sau khi phát hiện ra sự thật này, cô quyết đoán phong tỏa linh khí trên người mình, nhằm bảo đảm mình sẽ không trong lúc vô ý làm thất thoát mất linh khí trong cơ thể. Hơn nữa, cô cũng rất ít sử dụng tới thần thức, vì thế trước đó mới không phát hiện ra trong trận pháp này có nhốt một con yêu thú cấp mười.
Thế nhưng vừa rồi, một chiêu Lạc Tinh Thần kia của cô đã gần như dùng hết hai phần ba linh khí trong cơ thể, cả người sắp bị rút cạn tới nơi rồi. Đổi là ai thì cũng đau lòng vậy thôi đúng không? Nếu ở Tu Tiên Giới thì chuyện này cũng chẳng tính là gì, đừng nói một chiêu, ngay cả mười chiêu cô cũng dùng ngon ơ. Sư huynh nói cô là linh thể trời sinh, sẽ tự động hấp thụ linh khí, trên cơ bản dùng hết bao nhiêu thì cũng sẽ tự động bổ sung vào bấy nhiêụ
Nhưng ở nơi tuyệt linh như này, cô có thể bổ sung cái lông ấy, tên tuổi có được sau mấy trăm năm tu luyện của cô, thay bản đồ một cái là vô dụng ngay, còn không phải kiểu vô dụng ngay lập tức mà là vô dụng dần nữa chứ.
Càng làm cho cô không ngờ chính là, tại sao ở nơi không có linh khí như thế này lại có thể có thể có một trận pháp biến thái, cùng một con yêu thú khủng bố như vậy xuất hiện chứ Quả thực nó giống như tồn tại để hút linh khí của người ta vậy, hoàn toàn không hợp lý chút nào
Cô cảm nhận chút linh khí còn thừa lại ít ỏi trong cơ thể, khó chịụ.. muốn khóc mất Có thể nghĩ tới, không bao lâu nữa, rồi cô cũng sẽ giống như tất cả mọi người ở thế giới này thôi.
"Em gái... À không phải, Tiểu Quách... Không, đại sư à " So với vẻ rầu rĩ của Quách Quả, vẻ mặt của Cận Nhát Gan lại cực kỳ hưng phấn, hai mắt sáng rỡ nhìn cô, "Ngài... Vừa rồi ngài..."
"Ơ? Anh còn ở đây à?" Quách Quả hơi kinh ngạc nhìn anh ta, không ngờ anh ta lại không chạy trốn. Trong tình hình như vừa nãy, nếu có chạy trốn cũng là chuyện bình thường, ngay cả Từ Chính vừa rồi nổi máu anh hùng lên còn chẳng dậy nổi, như đám công nhân ban nãy thì đã chạy mất dép lâu rồi, không ngờ anh ta vẫn còn ở lại đây chờ cô.
Cận Chấn Cách xoa đỉnh đầu hơi hói của mình, cười hề hề "Tiểụ.. Đại sư à, không phải ngài bảo tôi để ý hai người bọn họ ư?" Anh ta chỉ vào Từ Chính và một công nhân khác vẫn còn đang ngất trên mặt đất.
Quách Quả cũng nhớ ra việc này, được rồi, coi như anh là một kẻ thật thà.
"Ồ, vất vả cho anh rồi " Cô vội vàng xem xét Từ Chính ở bên cạnh, đối phương vẫn không hề tỉnh lại.
"Không không không, đây là việc nên làm, nên làm thôi " Cận Thật Thà vẫn còn đang đắm chìm trong màn hành động đầy choáng váng ban nãy, ánh mắt nhìn Quách Quả như nhìn người ngoài hành tinh, thanh kiếm ban nãy của đối phương cũng không phải hàng giả, cô gái trước mắt anh ta đây chắc chắn không phải người thường rồi. Anh ta có cảm giác như Colombus khám phá ra châu Mỹ, cố gắng đè nén sự hưng phấn trong lòng xuống, cố gắng nói với giọng điệu bình thường, "Đại... đại sư, ngài nói xem chúng ta nên làm gì tiếp đây? Rốt cuộc đây là nơi nào thế?"