Bảo Ninh lại nói: "Hơn nữa theo tính tình của chủ mẫu, chúng ta không đồng ý thì sao, nàng sẽ không dừng tay, phụ thân cũng không giúp được chúng ta."
Hứa thị biết nàng nói có lý, thở dài một tiếng.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về Lustaveland.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang không có sự đồng ý của lustaveland. Bản sẽ không đầy đủ. Mong bạn hãy đọc ở trang chính chủ để đọc được bản đầy đủ nhất cũng như ủng hộ nhóm dịch có động lực hoàn nhiều bộ hơn nhé.
Im lặng hồi lâu, Hứa thị nghĩ đến cái gì, chợt nhíu lông mày: "Quý Uẩn còn không biết việc này, chờ nó trở về, còn không phải náo cho lật trời."
. . .
Quý Uẩn trở về lúc chạng vạng tối, như dự đoán quả thật nổi trận lôi đình, muốn chạy đến viện tử của Đào thị tìm bà ta lý luận, bị Bảo Ninh sống chết kéo lại mới không có chạy thoát.
Trong lòng Quý Uẩn tức giận lại không chỗ nói, ôm tay ngồi xổm trên mặt đất, đỏ cả vành mắt: "Đều là đệ vô dụng, ca ca Đào thị là đại tướng quân Nhị phẩm, nàng ta mới có thể hoành hành bá đạo như thế, nếu sau này đệ cũng làm đại tướng quân, tỷ tỷ của đệ sẽ không bị người khác bắt nạt."
Bảo Ninh có chút buồn cười: "Đệ mới mười hai tuổi, ca ca của nàng ta cũng sắp bốn mươi tuổi, có gì đâu để so sánh."
Quý Uẩn mười hai tuổi, lại là con trai độc nhất của phủ Quốc Công, mặc dù Đào thị không thích hắn nhưng bình thường cũng không dám trách móc nặng nề, vẫn luôn nuông chiều. Bảo Ninh chưa từng thấy hắn khóc, đột nhiên trông thấy Quý Uẩn như vậy nên trong lòng rất khó chịu.
Bảo Ninh dỗ dành hắn: "Được rồi, chờ sau này đệ phát đạt, tỷ tỷ sẽ hòa ly với Tứ Hoàng tử, đệ đón tỷ tỷ có được không?"
Quý Uẩn ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mông lung hỏi: "Thật chứ?"
Bảo Ninh gật đầu.
Quý Uẩn quả thật được an ủi, nắm chặt tay Bảo Ninh, kiên định nói: "Tỷ tỷ yên tâm, sau này đệ nhất định càng chăm chỉ đọc sách, luyện võ, sớm ngày mang tỷ rời khỏi nơi đó!"
Bảo Ninh cười lên, xoa tóc của hắn.
. . .
Lại qua ba ngày, thiếu phủ giám đưa sính lễ tới.
Bùi Nguyên mưu phản, cấu kết với Thái tử Bùi Triệt muốn cướp ngai vàng, may mắn được Tam Hoàng tử Bùi Tiêu kịp thời phát hiện, mới không có tạo thành sai lầm lớn.
Thánh thượng giận tím mặt, lúc này hạ lệnh tống hai người vào lao ngục, phế đi tước vị của Thái tử, hết mùa thu sẽ xử trảm. Nhưng sau đó Bùi Triệt bỗng nhiên bệnh nặng trong ngục, sau khi ra khỏi ngục để tĩnh dưỡng thì mới mấy ngày liền mất tích, Bùi Nguyên cũng tổn thương thân thể, thành một kẻ tàn tật. Hai đứa con trai đều xảy ra chuyện như vậy, Thánh thượng lớn tuổi, vừa tức vừa lo lắng, bệnh nặng một trận. Sau đó có lẽ là nghĩ thông suốt rất nhiều, không có truy cứu sai lầm của Bùi Nguyên, nên thả hắn ra.
Nói dễ nghe thì Bùi Nguyên là Tứ Hoàng tử bị thất sủng, nói không dễ nghe chút thì hắn chính là nhi tử bị Thánh thượng từ bỏ, để hắn tự sinh tự diệt.
Bảo Ninh đã sớm chuẩn bị tâm lý rằng sính lễ rất ít ỏi, nhưng sau khi nhìn thấy thật sự vẫn lấy làm kinh hãi.