Đào thị lạnh lẽo liếc mắt nhìn, quát: "Ta cho ông biết, ta nói nhiều với ông như vậy là cho ông mặt mũi, bây giờ thì giải quyết cuộc hôn sự đen đủi kia đi, mặc kệ ông nghĩ như thế nào, Hứa thị nghĩ như thế nào, thì Quý Bảo Ninh phải gả thay nữ nhi của ta! Đây chính là cách mà ta nghĩ ra cho nữ nhi của ta! Nếu ông dám làm trái ý ta, thì ngày mai ta sẽ đi tìm ca ca của ta, đến trước mặt Thánh thượng vạch tội của ông, để ngay cả quan ngũ phẩm của ông cũng chẳng còn!"
"Bà bà bà. . ." Vinh Quốc Công chỉ tay vào Đào thị, nửa ngày cũng không thốt ra được chữ nào.
Bảo Ninh lại tỉnh táo lại. Nghe một hồi lâu, nàng cũng đã hiểu chuyện gì xảy ra.
Cuộc hôn sự Đào thị liều sống liều chết tìm cho Quý Gia Doanh đã biến thành hố lửa, bà không nỡ để nữ nhi của mình nhảy vào, nên muốn kéo nữ nhi của người khác đến làm thay. Trong phủ hết thảy có sáu tiểu thư, Đại tiểu thư Nhị tiểu thư Tam tiểu thư đã gả đi, Lục tiểu thư Quý Lưu Tương mới mười hai tuổi, chỉ còn lại một mình nàng đến tuổi mà chưa lập gia đình, là người thế thân duy nhất.
Đây là tác phong từ trước đến nay của Đào thị.
Nàng quay đầu nhìn về phía Quý Gia Doanh đang ngồi ở trong góc, Tứ cô nương đã khóc ít đi, biết có mẫu thân làm chỗ dựa cho nàng ta, cũng không sợ nữa mà còn có tâm tình cười nhạo Bảo Ninh.
Nụ cười này của nàng ta cũng khiến đáy lòng Bảo Ninh bắt đầu lạnh lẽo.
Quý Gia Doanh giống như là biết nàng đang suy nghĩ gì, mở miệng nói: "Ngũ muội muội cũng đừng cảm thấy bất bình, muội và ta có thể giống nhau sao? Ta là đích nữ, muội là thứ nữ, gả cho Hoàng tử làm chính thê là muội được trèo cao, muội nên cảm tạ ta tặng cơ hội này cho muội, mà không phải là ghen ghét với ta, biết không?"
Vinh Quốc Công cả giận nói: "Gia Doanh, con đang nói cái gì!"
"Tứ tiểu thư nói sai sao?" Đào thị đứng lên che chở nữ nhi, trừng Vinh Quốc Công một chút, nói với Bảo Ninh: "Ta chỉ hỏi ngươi một câu, ngươi là gả, hay là không gả?"
Bảo Ninh dời ánh mắt khỏi gương mặt đắc ý khiêu khích của Quý Gia Doanh, thở phào một cái: "Con gả."
Nửa khắc đồng hồ sau Hứa Di Nương mới đến, nàng đang cùng Minh Di Nương – mẫu thân của Nhị cô nương đánh bài, nghe nói Đào thị tìm nên vội vàng đến đây.
Đào thị lạnh nhạt nói đến chuyện để Bảo Ninh gả thay: ". . . Đến lúc đó ta sẽ nói, Tứ cô nương bị bệnh, trong thời gian ngắn không có cách nào xuất giá, sợ làm trễ nải tuổi tác của Tứ Hoàng tử, nên để Ngũ cô nương gả thay. Mấy ngày nữa, ta sẽ nhận Bảo Ninh làm con thừa tự, vậy thì nàng cũng là đích nữ, ca ca ta cũng sẽ nói thêm vào, Thánh thượng sẽ cho phép. Ngược lại là tiện nghi hai mẹ con nhà ngươi, được làm Hoàng tử phi thì các ngươi chắc cũng vô cùng đắc ý."
Hứa Di Nương nghe một hơi, suýt nữa ngất đi: "Tỷ nói thật dễ nghe, sao tỷ không gả nữ nhi cho tên tàn phế đó! Tỷ muốn hủy cả một đời của Bảo Ninh!"