Đầu tiên giới thiệu về bản thân xíu nhe! Mình sinh năm 91 hiện tại đang sống ở Cần Thơ công việc hằng ngày của mình cũng như rất nhiều mấy em trong ngành ở đây đó chính là đi khách. Nhưng khách mà mình đi ở đây là khách du lịch. Làm nghề này tính ra cũng sướиɠ lắm mấy bạn được nắm tay gái đẹp nè được chiêm ngưỡng những nhan sắc đến từ mọi miền Bắc Trung Nam và đôi khi trong một vài trường hợp hi hữu còn được nhìn miễn phí vυ" móm chim cò của mấy chị em. Nghe có vẻ thích anh em nhỉ? Nhưng mà nói thật thì quan niệm của mình là nhìn mà ăn không được thì cũng giống như hiện vật trưng bài trong bảo tàng thôi "Chỉ được nhìn được ngắm cấm sờ mó" thì nhìn làm đách gì cho mệt bởi vì khi mình nhìn trúng rồi thì bằng mọi giá và bằng mọi cách mình phải chinh phục cho bằng được.
Và người mà mình nhìn trúng trong câu chuyện hôm nay là một chị gái sinh năm 78 hiện tại chị ấy cũng đang sống ở Cần Thơ cách nhà mình chừng 10km. Hiện tại chị ấy là một thượng tá công an đã ly thân với chồng và sống cùng 2 con. chồng chị ấy cũng là người cùng nghành nhưng lại vướng vào con đường "Tứ Lỗ Tường" cờ bạc, gái gú.... nên anh ta đã bỏ mẹ con chị ra đi và chạy theo tiếng gọi của nhân tình. Bỏ mặc chị ấy cô đơn một mình giữa bộn bề cuộc sống nào chuyện chăm lo nhà cửa,cha mẹ hai bên đến việc nuôi dạy con và những áp lực của công việc hằng ngày. Đôi vai của chị phải gánh rất nhiều thứ và chị cũng đã có lần từng tâm sự với mình là chị bị trầm cảm và có ý nghĩ tự tử. và người phụ nữ càng cố mạnh mẽ với cuộc sống bên ngoài thì bên trong tâm hồn họ là những khoảng trống mênh mông và vô định. Mình gặp chị cũng rất tình cờ. Một sự tình cờ ngẫu nhiên và có sự sắp đặt của thiên ý. Mình gặp chị mùa hè năm 2022 vừa rồi trong một buổi hội thảo đối thoại các giải pháp về môi trường dành cho các điểm tham quan du lịch. Cái ấn tượng đầu tiên của mình dành cho chị ấy chính là một nét đẹp hiền hoà, một nụ cười lúc nào cũng mím môi thể hiện sự e thẹn chị có dáng người cao và rất cân đối. vì chị rất chăm lo cho bản thân và sức khoẻ của mình nên vòng 1 vòng 2 vòng 3 nói chung là khá ổn áp vừa đủ xài.
Hôm ấy khi ngồi ở dưới nghe chị phát biểu mình cũng chả hiểu sao c̠ôи ŧɧịt̠ của mình nó cứ ngốc đầu lên đòi nhìn chị hoài. Có lẽ vì giọng chị khá ngọt ngào và êm tai và cũng bởi vì một phần nữa là lúc ấy khi nghe giọng chị mình cứ liên tưởng nghĩ đến việc cái giọng này mà rên khi quan hệ thì nghe chắc phê lắm đây! Nên suốt buổi hôm ấy mắt mình thì chăm chú nhìn chị nhưng đầu thì lại nghĩ đến đủ thứ chuyện trên đời. Chuyện ăn chơi hưởng lạc cùng chị.
Và khi kết thúc buổi hội thảo hôm ấy thì giữa 2 đơn vị 2 bên có buổi gặp gỡ bên lề nói về vấn đề tái chế các loại rác thải và bên chị có nhã ý là muốn cùng bên mình cùng nhau làm một mô hình bằng chai nhựa tái chế thành sản phẩm để hưởng ứng ngày môi trường thế giới. Với kinh nghiệm và nghề nghiệp của mình thì mình đã đưa ra cho cả 2 bên những giải pháp và cũng như những mô hình trực quan nhất và cuối cùng thì quyết định chọn làm một chiếc thuyền bằng chai nhựa. Và người đại diện cho cả hai bên để thực hiện dự án là không ai khác là mình và chị ấy. Mình nghĩ trong lòng không lẻ đây là ý trời? Thôi kệ nó làm cho tốt công việc đi nếu như có duyên phận ý trời thì chạy đằng nào cũng không khỏi. Và rồi cuối cùng dự án ấy cũng đã thành công mỹ mãn hơn cả sự mong đợi. Và trong thời gian gặp gỡ trực tiếp cũng như nhắn tin zalo trao đổi thì mình cảm nhận được rằng chị này có vẻ rất là kỹ tính nhưng cũng cực kỳ sâu sắc và thấu hiểu. Là người rất giỏi quan sát nhưng cũng rất tinh tế. Và thế là cả hai người có một bước khởi đầu khá là hoàn hảo.
Sau khi kết thúc chuyện công xong thì mình bắt đầu đến chuyện tư. Vì đã có sẵng số điện thoại để liên lạc nên mình thường hay rủ chị ấy ra cafe để ngồi nói chuyện. chị ấy cũng khá là kín tiếng trong chuyện gia đình chuyện cá nhân nên những buổi cafe thường là những cuộc trò chuyện về những chuyện trên trời dưới đất những điều thắc mắc về cuộc sống và cũng như quan điểm cá nhân. Chị cũng nói mỗi tuần chị chị rảnh vào buổi tối có 3 ngày còn những ngày còn lại chị phải chở con đi học lo nhà cửa rồi xử lý chuyện cơ quan. Và khi nghe chị kể như vậy mình mới buộc miệng hỏi rằng ủa rồi chồng chị đâu! lúc ấy chị cười e thẹn và trả lời mình một cách ấp úng rằng "ảnh đi làm rồi" nói dứt câu thì mặt chị thẹn thùng và quay đi như che giấu một cái gì đó. Lúc ấy mình mới nhìn lên tay chị thì bàn tay ấy trống chơn không vòng không nhẫn cưới mình tự hỏi "ủa rồi bà này chắc là đã ly hôn với chồng rồi". Và thời gian dần sau này khi nói chuyện tâm sự với chị nhiều hơn thì mình mới biết được sự thật như đã nói ở trên chị đã ly thân với chồng và chọn cuộc sống một mình nuôi con. Và con đường mình chinh phục lý trí và thể xác của chị cũng bắt đầu từ đó.
Những buổi hẹn hò cafe tâm sự nhiều hơn, những tin nhắn quan tâm hỏi han sức khoẻ tình hình công việc của chị nhiều hơn, và đôi khi là cả những chuyện buồn những nỗi lòng của chị mặc dù chị không chia sẻ với mình nhiều nhưng chỉ bao nhiêu đó thôi mình cũng đã hiểu được cuộc sống tính cách cũng như con người của chị. Người phụ nữ kín tiếng sống vì gia đình và rất chi là không thích những nơi ồn ào náo nhiệt.
Và câu chuyện tìиɧ ɖu͙© của mình được bắt đầu khi chị than vãn với mình rằng chị rất là mệt mỏi áp lực căng thẳng và chị muốn được đi đâu đó để cho đầu óc được thanh thản. Nhưng chị chưa biết đi đâu và chị cũng ko có nhiều thời gian. Và chị muốn đi một mình lúc ấy với bản năng và kinh nghiệm mình đã nói với chị rằng hãy để em đi cùng cho tiện chứ chị đi một mình thì bất tiện lắm. Lúc đầu chị không đồng ý! vì lúc đó cả hai chưa là gì của nhau cả! nhưng sau nhiều lần thuyết phục và cũng như thoả thuận thì chị cũng đã đồng ý! Nhưng với điều kiện là đi chung nhưng sẽ ngủ khác phòng khi nghe xong câu đó đυ. má tao tức á! Nhưng không sao bởi con đường nào cũng về đến La Mã! Khi đã đi chung rồi thì cơ hội sẽ từ từ có thôi! và địa điểm mà tôi và chị chọn trong chuyến hành trình lần này đó chính là Côn Đảo.
Đêm Côn Đảo Ngọt Ngào
Nói thật là tôi từ đó đến giờ lăn lộn xã hội cũng nhiều năm nhưng chuyện tình cảm và tìиɧ ɖu͙© của tôi phần lớn đều gắn liền với những người phụ nữ đã có gia đình hoặc là đã ly hôn ly thân với chồng. Tôi cũng chẳng hiểu sao từ lúc c̠ôи ŧɧịt̠ tôi bắt đầu biết chinh chiến chuyện giường chiếu cho đến nay thì nó vẫn chưa được một lần được nhuộm máu gái trinh mà phần lớn thì nó đều được nhuốm màu tϊиɧ ɖϊ©h͙ của các chị. Nghĩ cũng kỳ nhưng mỗi con người đều có một hương vị khác nhau già trẻ lớn bé gì thì mỗi người sẽ có một hương vị và tôi cũng chẳng nghĩ nhiều bởi vì đó là một cuộc hành trình trải nghiệm của cuộc sống. Hãy tận hưởng nó như tận hưởng những gì tạo hoá đã ban tặng cho ta.
Ngày đầu tiên đến Côn Đảo cũng đã quá trưa! Nên chúng tôi quyết định đi ăn cơm rồi về nhận phòng nghĩ ngơi. Nhưng trời xui đất khiến như thế nào ngày hôm ấy tôi đặt hai phòng nhưng khách sạn chỉ còn lại một. Lúc ban đầu chị không tin tôi và cho rằng tôi cố ý lừa chị cho đến khi chị chủ khách sạn đến giải thích rằng là hôm nay có 1 đoàn khách phát sinh ở lại thêm một ngày nên khách sạn chỉ còn lại một phòng. Khi nghe chị chủ khách sạn giải thích xong thì tôi cảm giác chị rất không vui ở trong lòng nhưng chị không nói còn tôi thì cảm nhận được.
Vào phòng chị thay đồ bộ ra để ngủ trưa bộ đồ vải thun bóng chao ôi ta nói nhìn chị mà nước miếng tôi chảy ừng ực! với cái vòng 1 căng tròn dựng đứng đằng sau lớp vải mỏng! cái mông thì ta nói đầy đặn nhìn cảm giác rất săn chắc. Cu tôi bắt đầu dựng đứng lên nhưng linh cảm mách bảo rằng chị vẫn chưa sẵng sàng cho một mối quan hệ đâu. Và thế là tôi cùng chị nằm chung giường ngủ 1 giấc đến đầu giờ chiều mà không ai đυ.ng chạm gì nhau . Rồi sau đó tôi thuê xe máy chở chị chạy vòng quanh đảo để tham quan đi tắm biển ăn kem dừa tối đến thì cùng nhau đi Viếng Mộ Cô Sáu rồi đi ăn tối xong rồi chúng tôi cùng nhau ra cầu tàu 914 ở Côn Đảo mua hai ly cafe chúng tôi ra đó ngồi ngắm biển Côn Đảo về đêm. Rồi cùng nhau trải lòng mình giữa sóng biển mênh mông. Chị kể tôi nghe rất nhiều về những nỗi lòng trong cuộc sống gia đình của mình những nỗi buồn, những tâm sự thầm kín những áp lực trong công việc mà chị phải mang! Tôi nghe xong mà lòng như thấy thương cảm nhiều hơn ở chị. Lúc ấy tôi cảm giác rằng chị không phải là một máy bay để chăn hay một người để mình thoả mãn nhu cầu nɧu͙© ɖu͙© mà tôi cảm giác chị chính là người mà tôi đang tìm giữa cuộc sống này để trải lòng. Và đêm hôm ấy tôi cũng không ngại ngần kể chị nghe những điều tôi từng trải qua trong cuộc sống. Từ công việc cho đến những điều mong mỏi của tôi. Hai chúng tôi cùng nhau ngồi trò chuyện như vậy cho đến khuya rồi bất chợt chị ngã đầu mình tựa vào vai tôi. Tôi khẽ nắm lấy tay chị đặt vào nơi ngực trái nơi trái tim mình và tôi nói rằng chị có nghe được gì ko? Chị trả lời tôi bằng một cái giọng ấp úng ngại ngùng! Em đang rung động có phải không? Tôi trả lời! Uhm chị! Rồi tôi và chị cùng nhau im lặng chẳng nói gì tôi ghì vai chị sát vào tôi và khẽ đặt nụ hôn lên má chị,chị ngại ngùng lấy tay che đi nói em làm vậy chị thấy ngại lắm. Uhm chị ngại thật chứ chẳng phải cái kiểu giả vờ e ngại nhưng những người phụ nữ khác.
Ngồi trò chuyện đến khuya tôi và chị cũng đi về phòng ngủ. Chị vào phòng thay đồ ngủ ra. Vẫn là bộ đồ bộ kín cổng cao tường ấy. Khi thay đồ xong chị tắt đèn khẽ lấy mền chùm kín lại giả vờ ngủ thϊếp đi. Chị ơi chị à trên này có mấy ai mà đặt lưng xuống mà ngủ liền được chứ. Tôi biết chị đang suy nghĩ và đang cố che đậy đi cảm xúc của mình. Tôi cũng không quá vội vã với chị mặc dù bây giờ tôi có đè chị ra đυ. chị có chống cự như thế nào thì cũng chẳng có ai hay. Nhưng lòng tôi lại thấy mình làm như vậy thì thật là vô lại nhưng cám treo đầu giàn mà để heo nhịn đói thì tôi lại thấy có lỗi với bản thân. Tôi cũng suy nghĩ đắn đo rất nhiều. Và sau đó là tôi quyết định làm liều tiếp cận chị thử xem sao.
Tôi khẽ đưa tay vào trong mền khều khều chị thì chị lại quay sang nói với tôi. Em ngủ đi! Tôi nói với chị rằng chị nghĩ em ngủ được không? chị im lặng và không nói gì! Tôi khẽ nằm sát bên chị rồi thỏ thẻ vào tai chị những gì mà tôi mong mỏi ở hiện tại. Và thật bất ngờ là chị quay sang cho tôi một cái tát tai. ôi đυ. má nó đau thấy ngàn vì sao luôn á. Lúc này lý trí tôi bảo tôi hãy bình tĩnh lại đừng cố quá thì nó mối quan hệ này sẽ trở thành quá cố. Tôi khẽ ngồi dậy chăm điếu thuốc hút và bắt đầu ngồi suy nghĩ về những gì của hiện tại, những điều ở tương lai giữa tôi và chị. Tôi vừa hút thuốc vừa nói với chị rằng em nói thật với chị. Em biết chị nghĩ gì! chị nghĩ em đi cùng với chị là chỉ để chiếm lấy thân xác của chị thôi đúng không? chị ấy im lặng không nói! và rồi tôi với chị! Chị là người đầu tiên em đưa đi du lịch cùng và cũng là người đầu tiên làm em có cảm giác yêu thương giữa cuộc đời này. Lời tôi nói với chị khi ấy là sự thật. Và cũng như lúc ấy tôi cảm thấy con tim mình như đau nhói có lẽ tôi đau vì thật sự tôi đã yêu thương chị tôi đau là bởi vì mình vẫn chưa hiểu hết được chị ấy.
Tôi ngồi mông lung một hồi lâu phê pha trong làn khói thuốc trắng. Tôi cũng chẳng màn quan tâm đến chị rồi tôi ngồi trên ghế ngủ thϊếp đi một hồi lâu thì chị nói với tôi sao em không lên giường mà ngủ. Ngủ như vậy sáng dậy mệt mỏi lắm tôi nói với chị rằng em không sao đâu chị ngủ đi. Chị dường như cảm thấy mình có lỗi với tôi sao cái tát tay ấy hay sao á! nên chị ngồi dậy đến bên tôi rồi chị nói cho chị xin lỗi! Tôi nói ko gì đâu chị nếu em như chị em cũng sẽ như vậy thôi. Chị nói với tôi rằng chị chưa sẵng sàng để bắt đầu mối quan hệ này và chị từ xưa đến giờ cũng chẳng bao giờ đi quá giới hạn với ai. Đi với em ngày hôm nay trong lòng chị cũng rất là ái náy chị sợ mình có lỗi với bản thân. Tôi nói với chị rằng con người sinh ra ai cũng có "Phần con và phần Người" và hiện tại phần con và phần người của em cũng đang mâu thuẫn! Em không biết mình có nên hay không? Chị nói rằng không nên em à! Vì chị chỉ xem em như đứa em thôi! Tôi nghe xong hơi chết lặng trong lòng. Và cảm thấy thất vọng vì tôi đã đặt quá nhiều kỳ vọng trong chuyến đi này.
Tôi với chị cứ như vậy không nói một hồi lâu! Màn đêm chìm xuống không gian tĩnh lặng. Hai người ở gần nhưng cảm giác lại rất xa. Trong tôi khi ấy chỉ muốn xé rách đi những mảnh vải trên người chị du͙© vọиɠ trong lòng tôi trổi dậy như một con thú thèm khát nɧu͙© ɖu͙© bấy lâu nay. Nhưng không tôi không thể làm vậy. Vì tôi yêu chị và tôn trọng chị. Tôi mạnh dạn nói với chị rằng chị cho em hôn chị được không? vì chị có biết không từ khi quen chị đến giờ trong lòng em luôn nghĩ đến chị và chỉ mong được cùng chị có một đêm mặn nồng.
Chị vẫn im lặng không nói! Tôi đứng dậy kéo chị vào lòng chị khẽ chống cự với tôi khi đôi môi chạm vào nhau chị mím môi lại không hưởng ứng cùng tôi! nhưng tôi vẫn quyết định hôn lên đôi mềm đỏ mọng ấy. Tôi vòng tay ra sau lưng khẽ nhấc chị lên và ôm chị đặt lên giường chị vẫn chống cự tôi một cách mãnh liệt tôi biết nếu như tôi nhân nhượng và dừng lại thì cũng chẳng biết mai này tôi với chị có còn cơ hội đi với nhau nữa không. Bàn tay tay tôi vòng ra trước và vuốt ve lên phần âʍ ɦộ chị chị nắm lấy tay tôi giật mạnh lại nhưng tôi vẫn cố cho nó vào trong! Tôi muốn! Tôi muốn khám phá vùng bí ẩn ấy và tôi muốn biết thật sự thì cái nơi kín đáo và bí hiểm ấy của chị nó như thế nào. Sau một hồi dằn co thì tôi đã là người chiến thắng! Ôi cái cảm giác thật bất ngờ! Chim chị nhẵng nhụi được cạo sạch lông! Và khi tôi đưa tay xuống nơi ấy của chị thì chim chị chảy nước ước nhẹp tự bao giờ. Tôi khẽ dùng ngón tay mình vọc hộŧ ɭε chị mân mê nó ma sát vào để chị cảm thấy kí©ɧ ŧɧí©ɧ và chiều theo ý tôi. Không! chị dùng cả hai tay mình cố kéo ngăn bàn tay tội lỗi của tôi dừng lại.