Chương 31
21: Để ý đối với cô bé? (2/3) "Anh cảm thấy, em sẽ để ở trong mắt sao?" Hoắc Thanh Tùy kéo nhẹ khóe môi cắt ngang lời anh ta, trong ánh mắt sâu thẳm xẹt qua tự tin, dừng một chút, khóe môi anh lại nổi lên độ cong cực nhạt nhẽo, như là đang cười, "Có điều, cô bé không lương tâm dường như đã quên mất em." "Cái gì?" Tiếng nói của anh quá thấp, Lệ Hữu Lâm nhất thời không hề nghe rõ. Hoắc Thanh Tùy cũng không nói gì, ánh mắt thâm trầm rơi vào một nơi nào đó. Lệ Hữu Lâm theo tầm mắt của anh nhìn lại, liền thấy Hạ Vãn từ cuối hành lang đi tới. Dưới ánh đèn ấm áp, anh nhìn thấy trong cặp mắt ưng từ trước đến giờ lạnh nhạt cao quý kia của Hoắc Thanh Tùy, lúc này tràn đầy dịu dàng hiếm có, mà cái phần dịu dàng kia, tất cả đều cho cái cô bé gọi là Hạ Vãn kia. Lệ Hữu Lâm hơi nhíu mày. Hạ Vãn chậm rì rì đi tới bên cạnh Hoắc Thanh Tùy. Môi mỏng của Hoắc Thanh Tùy cong lên một độ cong bé nhỏ đến mức không thể nhìn thấy, trước khi cô mở miệng nói chuyện liền tự nhiên kéo tay cô qua, giọng trầm thấp sạch sẽ như nước suối: "Đi thôi, chúng ta trở về." Lòng bàn tay của anh khô ráo mà lại ấm áp. Một khi đụng vào, Hạ Vãn chỉ cảm thấy chỗ bị anh nắm vọt lên một dòng điện, tê tê dại dại. Cô theo bản năng muốn tránh thoát, nhưng thủy chung không tránh ra được, cuối cùng chỉ có thể bất đắc dĩ tùy ý anh nắm tay mình rời khỏi. "Anh ba" nhìn thấy bọn họ rời đi, Ôn Mặc Thần từ cửa thò đầu ra, chậc chậc hai tiếng, trong lời nói không hề che giấu thưởng thức đối với Hạ Vãn chút nào, "Em cảm thấy chị dâu nhỏ này rất cá tính nha, vừa nãy không phải chúng ta đều nhìn thấy sao?" Lệ Hữu Lâm lành lạnh liếc anh một cái, thu lại ý tứ sâu xa trong mắt, nhẹ nhàng cười nhạt: "Cứ không thể chờ đợi được nữa liền kêu chị dâu nhỏ như thế? Sau này sẽ như thế nào, còn chưa chắc chắn đây." Ôn Mặc Thần không rõ trừng mắt nhìn, như cái bảo bảo ngoan đặt câu hỏi: "Nhưng anh ba, anh tư bảo vệ cô ấy rất chặt nha, hơn nữa, với tính cách của anh tư, có khi nào anh nhìn thấy anh ấy thu thập người như vậy chưa? Dù sao em cảm thấy chị dâu nhỏ không tệ, vừa vặn hợp với cái tính tình kia của anh tư." "Xì." Lệ Hữu Lâm không chút khách khí xì khinh bỉ, "Thật không? Cái người năm đó kia, emm đã quên rồi à?" Ôn Mặc Thần nhất thời bị nghẹn lại, sắc mặt biến thành xanh lét vài giây, chờ lúc anh ta phục hồi lại tinh thần, Lệ Hữu Lâm đã bước chân dài ra đi về hướng cái thang máy kia. "Ai, anh ba! Anh chờ en một chút!" Hạ Vãn một đường bị người đàn ông nắm chặt tay dắt đến bãi đậu xe, mắt thấy anh liền muốn mở cửa, cô không chút suy nghĩ liền mở miệng ngăn anh lại: "Để em lái cho." Động tác của Hoắc Thanh Tùy hơi ngừng lại. Hạ Vãn vòng qua anh ngồi lên chỗ điều khiển, bĩu môi, khẽ hừ một tiếng: "Em không muốn bởi vì say rượu lái xe mà bị mời đến cục cảnh sát, càng không muốn giao mạng vào tay một người uống rượu say đâu." Say rượu lái xe? Hoắc Thanh Tùy vừa định nói mình cũng không uống rượu, nhưng cúi đầu nhìn dáng dấp khả ái hơi ghét bỏ mình của cô, đến cùng không giải thích: "Ừm, vậy em lái đi." Qua nhiều năm như vậy, lần đầu, người phụ nữ lái xe cho anh. Đặc biệt là người phụ nữ này, còn là một cô bé. Cái cảm giác này, dường như cũng không tệ lắm. Bentley màu đen chậm rãi chạy khỏi bãi đậu xe, đi về hướng đường Ngô Đồng. Bên trong xe rất yên tĩnh, ngoại trừ tiếng hô hấp của hai người ra. Hạ Vãn liếc mắt nhìn người đàn ông bên cạnh một chút, vừa vặn nhìn thấy hai cái ngón tay với khớp xương rõ ràng kia của anh đang điểm nhẹ trên huyệt Thái Dương, chân dài tùy ý thả lỏng, xem ra đặc biệt... Lười biếng gợi cảm.