Mấy cô gái đứng bên ngoài hâm mộ không thôi, nhìn đội hình này là đã biết người đàn ông kia không giàu sang cũng phú quý, lại cộng thêm dáng người cao lớn của anh, khuôn mặt tuấn tú hút hồn người của Hoắc Thiếu Dực càng làm người ta mê mệt.
"Nhìn kìa...nhìn họ đẹp đôi quá."
Thẩm Anh Vi thấy mọi người nhìn mình thì cảm thấy rất ngại, cơ thể bé nhỏ của cô nằm gọn trong vòng tay anh. Khuôn mặt cô đỏ ửng, chui vào lòng của Hoắc Thiếu Dực.
Cô đưa tay tóm lấy áo vest của anh, quay mặt dựa vào lồng ngực cường tráng của người đàn ông. Từ trên cao nhìn xuống, Hoắc Thiếu Dực chỉ thấy hình ảnh người con gái nũng nịu cùng vành tai đỏ ửng đang nép trong lòng mình.
Anh vỗ vô mông cô, cúi đầu thì thầm "Em là bà xã của anh, em còn ngại cái gì?"
Thẩm Anh Vi thấy anh vỗ mông mình mấy cái không nặng không nhẹ thì càng ngượng ngùng hơn, cô ngẩng đầu lên muốn nói anh mấy câu "Anh..." lại bị Hoắc Thiếu Dực nhân cơ hội hôn một cái lên đôi môi nhỏ nhắn.
"Anh làm sao?"
Không để ý phản ứng gần như là vi diệu của đám vệ sĩ sau lưng mình, anh càng được thể lấn tới, liếm vài cái lên đôi môi hồng phấn mượt mà.
"Anh...vô lại."
Thẩm Anh Vi đẩy anh ra, lại chui vào ngực anh một lần nữa.
Cô ngại đến mức đầu sắp bốc khói đến nơi mà anh vẫn còn giở trò.
Đồ đáng ghét mà.
Hoắc Thiếu Dực cười ra tiếng, không tiếp tục trêu chọc cô nữa, cô dâu nhỏ của anh sắp ngại chết rồi.
Đến cổng bệnh viện đã thấy tài xế của bọn họ chờ sẵn ở đó, hai người họ vốn dĩ đã gây sự chú ý, nay cô được anh cẩn thận bế lên chiếc siêu xe đắt tiền càng khiến người ta chú ý nhiều hơn.
Hoắc Thiếu Dực còn thận trọng không cho cô bị đụng đầu, trên đó còn quấn một vòng băng gạc, nếu đụng một chút cô gái nhỏ sẽ rất đaụ
Lên xe rời khỏi bệnh viện, Thẩm Anh Vi như một đứa trẻ con lần đầu ngắm nhìn thế giới.
Cô nhoài người ra khỏi cửa kính, ngắm nhìn những tòa nhà cao chót vót của thành phố A xinh đẹp. Xe đi qua nơi nào cô cũng cảm thấy hứng thú vô cùng, Hoắc Thiếu Dực thấy vậy, lập tức bỏ đống văn kiện đã chất chồng hai ngày hôm nay sang một bên, vô cùng vui vẻ cùng cô dâu nhỏ ngắm nhìn cảnh vật.
Đi qua con đường toàn lá rụng khiến Thẩm Anh Vi cảm thấy vô cùng thư thái. Bên cạnh đó là một bờ hồ, xung quanh có khá nhiều đôi tình nhân trẻ đang đi dạo ngắm phố.
Thẩm Anh Vi nhìn đã thấy thích, cô kéo tay Hoắc Thiếu Dực, nói với anh với giọng đầy phấn khích. "Hôm nào chúng ta ra đó chơi được không?"
Hoắc Thiếu Dực tóm cô lại, kéo cô ngồi lên đùi mình "Em nên gọi anh là gì?"
Thẩm Anh Vi thấy khuôn mặt anh nguy hiểm, cố tình lảng tránh ra chỗ khác, nào ngờ lại bị anh nâng cằm quay lại đối diện với ánh mắt sâu hút đó. "Hử, bảo bối."
"Ông...ông xã..."
Ở trên còn có tài xế, vậy mà anh cũng trêu ghẹo cô.
Cô gái gần như miễn cưỡng mà nói ra hai từ này, ngại chết cô mất. Khuôn mặt nhỏ lại hiện lên một rạng mây hồng khiến Hoắc Thiếu Dực càng muốn yêu thương cô nhiều hơn.
"Ngoan, đợi em khỏe lại anh sẽ dẫn em đi chơi."
"Dạ...vậy bây giờ chúng ta đang đi đâu vậy anh?"