Từ Nghiên với Lý Húc gặp nhau ở chỗ đã hẹn, cô mặc một cái áo thun màu trắng kết hợp với váy ngắn, dáng người Từ Nghiên vừa phải, ăn mặc đơn giản nhưng lại khéo léo để lộ ra làn da trắng nõn, tóc đen nhánh dài tới vai, khuôn mặt đơn thuần kiều nhu.
Dựa vào bức tường màu hồng gần đó, một bộ dạng nhàn nhã thoải mái, Lý Húc vừa đến đã nhìn thấy cảnh đẹp này, không khỏi thất thần. Khóe miệng cầm lòng không đậu mà nhếch lên, Từ Nghiên nhìn thấy hắn, cũng cười, nhưng sau khi nhìn thấy người sau lưng Lý Húc. Thì nụ cười cứng đờ.
Tại sao, Mạc Quân Lâm cũng tới.
Từ Nghiên trước kia có bao nhiêu tín nhiệm Mạc Quân Lâm, thì hiện tại liền có bao nhiêu thất vọng. Lý Húc nhìn khuôn mặt trầm xuống của Từ Nghiên, khóe miệng mới tươi cười giờ cũng nhạt phai. Hắn bước qua theo phản xạ nắm tay cô, nhưng lại bị Từ Nghiên tránh né, Từ Nghiên hiện giờ sợ hãi người khác đụng chạm cơ thể.
Lý Húc một tay trống không, khuôn mặt tuấn tú trầm xuống: "Từ Nghiên, em lại nháo cái gì?" Hai mắt Lý Húc âm u, thanh âm cũng trở nên lạnh.
Cô rũ đầu nhỏ giọng nói: "Không có, không phải nói muốn xem phim sao.....Tại sao.....cậu ấy cũng tới?"
Lý Húc thấy Mạc Quân Lâm tới gần, đành nhịn xuống: "Vé xem phim là Quân Lâm mua, cậu ấy cũng lâu rồi không đi cùng chúng ta. Xem phim xong cậu ấy sẽ về, anh với em vài vòng, được không?"
Cô vừa thấy Mạc Quân Lâm tới, lập tức muốn bỏ chạy về nhà, nhưng cô không nghĩ Lý Húc sẽ tức giận như vậy.
Cô đang do dự, Lý Húc nắm chặt tay cô, kéo cô về phía trước.
Lý Húc giống như rất không cao hứng, Từ Nghiên mím môi, thầm nghĩ thôi cứ nhịn đi, xem xong phim Mạc Quân Lâm cũng rời đi, hơn nữa còn có Lý Húc ở đây, cậu ấy cũng không dám làm bừa đâu.
Từ đầu tới cuối, cô không thèm liếc mắt nhìn Mạc Quân Lâm lần nào nữa.
Mạc Quân Lâm không nói lời nào, đi theo phía sau họ, ánh mắt nhìn hai người đang nắm tay nhau, đôi mắt híp lại lộ ra vẻ thâm trầm, hai môi mím chặt.
Mạc Quân Lâm đi nhanh hơn, không đi phía sau nữa mà vòng qua bên cạnh Lý Húc.
Giữa Từ Nghiên và Mạc Quân Lâm, cách nhau một Lý Húc.
Mạc Quân Lâm cái gì cũng không nói, nhưng Từ Nghiên biết được, hắn nhìn cô. Sự tồn tại của Mạc Quân Lâm làm Từ Nghiên cảm thấy khó thở, cấp bách.
Thời gian vừa đúng, người trong rạp phim cũng tương đối, Mạc Quân Lâm lấy vé xem phim, sau đó ba người bắt đầu vào trong, tìm vị trí ngồi xuống.
======= Truyện Ngôn Tình hay ====== Tuy nhiên dù vô tình hay chủ động thì bạn cũng sẽ nhận được những trải nghiệm thú vị khi đọc Truyện Ngôn Tình . Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Từ Nghiên nhìn Mạc Quân Lâm ngồi xuống, liền chờ Lý Húc cũng ngồi vào chỗ rồi mới tới lượt cô, ai nghĩ cô vừa ngồi xuống, Mạc Quân Lâm lại đĩnh bạt đứng lên: "Mình nhìn nhầm dãy số."