Ba người bạn cùng phòng bên cạn♄ đều cảm thấy Trình Viễn Sầm đúng là không tầm thường, đại khái đều hiểu ý nghĩ của cậu tới tìm Kỳ Tuân để làm gì, vì thế cũng không quấy rầy, chỉ ở bên cạn♄ xem.
Kỳ Tuân xoay người lại không phải trả lời Trình Viễn Sầm, mà là đi ra ngoài cửa, giống như không nhìn thấy cậu vậy.
Trình Viễn Sầm nhịn không được nữa, xông lên hỏi “Sao cậu không trả lời tôi?"
"Cậu phiền quá đấy.” Kỳ Tuân nhẹ nhàng đáp lại cậu, rồi sải bước rời đi, không quay lại nữa.
Trình Viễn Sầm muốn đập đồ, lúc này ba người bên cạn♄ đều đi lên an ủi cậụ
"Lúc nào Kỳ Tuân cũng vậy, cậu ấy lúc nào chẳng giả bộ lạnh lùng.”
"Tiểu Sầm đừng giận nữa. ”
Sau đó Kỳ Tuân chả thèm để ý đến Trình Viễn Sầm dù chỉ là một chút, thậm chí còn cố ý tránh đường mà cậu đi.
Nếu ngay từ đầu Kỳ Tuân đã từ chối thì cậu sẽ không dây dưa nữa, nhưng cậu không muốn bỏ cuộc nhanh như vậy, Trình Viễn Sầm quyết tâm, nhất định phải bắt được Kỳ Tuân.
Từ đó về sau, tɾong tầm mắt Kỳ Tuân luôn xuấthiện bóng dáng Trình Viễn Sầm, bất kể đi đâu cũng sẽ nhìn thấy cậu, cho dù hắn có nói với cậu những lời khó nghe cũng vô dụng͟͟.
Trình Viễn Sầm còn mang bữa sáng cho hắn, nếu bị từ chối, cậu sẽ ăn ngay trước mặt hắn và oán trách hắn.
Lúc lên lớp Trình Viễn Sầm cũng sẽ ngồi bên cạn♄ hắn, nằm xuống bàn nhìn hắn, tɾong ánh mắt có ánh sao lóe lên, trông rấtlà thâm tình.
Ngay từ đầu, Kỳ Tuân cực kỳ ghét bỏ, luôn tránh né cậu, sau đó lại nói mấy lời mỉa mai, cuối cùng cũng im re, không nói thêm gì nữa.
Hai tháng sau, hắn thậm chí đã quen với bóng dáng Trình Viễn Sầm, lúc lên lớp nếu không nhìn thấy đôi mắt sáng ngời đó thì sẽ đi tìm, tìm không thấy cũng sẽ không liên lạc.
Kỳ Tuân còn nhớ ngày cậu xin được thông tin liên lạc của hắn là kết quả của hai tháng làm việc chăm chỉ, cậu cầm bút đưa cho Kỳ Tuân, bảo hắn viết phươռg thức liên lạc lên lòng bàn tay mình, vừa xem vừa đọc.
Kỳ Tuân viết xong thì buông bút xuống, quay đầu đi không nhìn cậu nữa, giống như là nhìn thấy thứ gì đó bẩn thỉu, vạn lần ghét bỏ.
Bây giờ nghĩ lại, giữa bọn họ vẫn luôn là cậu chủ động, mà Kỳ Tuân vĩnh viễn đều là bên bị động. Tuy bây giờ hắn không còn lạnh lùng với cậu như trước nữa, cũng là trở thành tình nhân của nhau rồi, dựa theo tính cách này của Kỳ Tuân, có lẽ ai coi hắn là bạn trai, hắn đều sẽ đối xử tốt với đối phươռg.
"Kỳ Tuân..."
Trình Viễn Sầm mắng vài tiếng mới ngủ được, chăn cũng không đắp.
Làm xong bữa trưa, Kỳ Tuân mới rón rén đẩy cửa phòng ngủ ra, kết quả nhìn thấy chăn đều cuộn sang một bên, điều hòa được điều chỉnh đến 20°, mà sắc mặt Trình Viễn Sầm đã đỏ lên.
Kỳ Tuân vội vàng sờ trán cậu, cậu bị sốt rồi, vội vàng hạ nhiệt độ điều hòa xuống, đắp chăn lên giúp cậụ
Nhưng trời vẫn quá nóng và cần được làm mát về mặt vật lý.
Kỳ Tuân do dự một chút, vẫn cởi hết quần áo ra...
...
Trình Viễn Sầm mơ thấy một giấc mơ, cậu bị nướng tɾong lò sưởi, cả người nóng lên, đau rát đến khó chịụ
Nhưng ngọn lửa nhanh chóng tắt lịm đi, thân thể bị thứ lạnh lẽo quấn lấy, cậu không nhìn rõ, nhưng cảm giác giống như một cái dây leo thật lớn, hoặc là xúc tu, hoặc là thân thể của rắn, tóm lại là bị cái đó vây quanh, cuối cùng cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiềụ
Cậu theo bản năng lui ra, dùng tay nắm lấy chỗ mát mẻ nhất, sờ được cái gì đó giống vậy, bỗng nhiên nhận ra đây là rắn, còn muốn mở mắt ra nhìn xem là cái gì, nhưng không mở ra được, vẫn là ngủ thiếp đi.