⬅ Trước Tiếp ➡
Cảm xúc đầu lưỡi sâu thẳm cũng biến mất, chỉ nghe thấy tiếng nuốt nước l n, cậu cúi đầu nhìn, là Kỳ Tuân đang liếm nước l n dính trên mép l n, còn có tinh dich màu nhạt từ côn thịt̠ nhỏ phía trước phun lên mặt hắn.
Sau khi cao trào quá mẫn cảm, đầu lưỡi Kỳ Tuân lại không rời khỏi mép l n, từng trận ngứa ngáy truyền đến, bụng Trình Viễn Sầm thậm chí cảm giác được một cảm giác tê dại, đành phải khuყên hắn “Anh đừng liếm nữa, được rồi, ngứa quá… Ah”
Kỳ Tuân ngậm côn thịt̠ nhỏ của cậu, bú hết tinh dich cậu vừa bắn ra, giương mắt nhìn cậu "Viễn Sầm quá ngọt, sao có thể không liếm được chứ?"
Lời nói không đứng đắn như vậy lại từ miệng Kỳ Tuân nói ra, khiến người ta cảm thấy vô cùng xấu hổ, tai Trình Viễn Sầm đều đỏ lên “Đừng, đừng nói lung tung "
Kỳ Tuân khẽ cười, làm bộ muốn bế cậu lên đi vào phòng tắm, kết quả lại bị cậu từ chối.
Hai má Trình Viễn Sầm đỏ lên, cậu hơi giận hắn, nhưng vẫn nắm lấy tay Kỳ Tuân “Em mới ra thôi, anh thì vẫn chưa ra, đụ em đi anh.”
Kỳ Tuân lấy lòng hôn lên trán và đuôi mắt của cậu "Bắn nhiều không tốt cho thân thể đâu, anh bế em đi tắm nhé.”
Lại là tắm, mỗi lần bọn họ thân mật, chỉ cần cậu bắn ra Kỳ Tuân sẽ ôm cậu đi tắm, sau đó xong việc thì không còn hoạt động gì khác nữa.
Yêu nhau một năm, Trình Viễn Sầm cũng sắp quên mất cảm giác bị đụ là như thế nào, ngay cả côn thịt̠ của Kỳ Tuân cậu cũng chưa từng thấy qua. Kỳ Tuân giống như là cất giấu bảo bối, nếu không nhìn, cất giấu bộ ρhận sinh dục và du͙c vọng của hắn, cho tới bây giờ cũng sẽ không để lộ ra.
Giống như một màn solo của một người, như vậy mà gọi là quan hệ tình du͙c cái đéo g ì
Trình Viễn Sầm nhẫn nại hồi lâu, cuối cùng cũng bộc phát, cậu đẩy ma͙nh Kỳ Tuân ra “Kỳ Tuân, chúng ta yêu nhau một năm rồi, anh đã làm bạn trai một năm của em rồi đấy Anh là người bảo thủ, cho nên nửa năm trước anh không chịu đụng vào em, em hiểu, nhưng đến bây giờ, anh vẫn không chịu để em chạm vào anh, không chịu để em sờ anh, anh cũng chẳng bao giờ chịu làm t̠ình với em.”
“Mỗi lần thân mật đều giống như chỉ có một mình em nứng thôi vậy, anh nghĩ em thấy sướng sao, em cảm thấy ức hơn thì có ”
"Không phải là anh không chịu cho em chạm vào anh, chỉ là anh..." Kỳ Tuân khó xử nhìn cậu, muốn nói lại thôi.
"Ngay từ đầu khi em đuổi theo anh, anh còn khinh thường em nữa.” Trình Viễn Sầm đẩy hắn xuống giường “Em biết rồi, bây giờ anh vẫn xem thường em, cảm thấy em không xứng có phải hay không "
Kỳ Tuân không biết giải thí¢h thế nào, động tác đưa tay muốn ôm của hắn lúc này có vẻ rấtvô lực, vẫn bị cậu né tránh “Anh không có khinh thường em mà, anh chỉ..."
Trình Viễn Sầm muốn đánh hắn một trận, mỗi một người bạn trai của cậu chọc cậu giận đều sẽ bị đấm đá một phen, mặt mũi bầm dập đưa đến bệnh viện, nhưng đối mặt với Kỳ Tuân, cậu lại không nỡ đánh, đành phải ném một cái gối đập vào mặt hắn “Anh ra ngoài cho em, hôm nay em không muốn ngủ với anh.”
Kỳ Tuân đứng tại chỗ không nhúc nhích, mặt mày của hắn lộ ra vẻ sầu muộn, chỉ là không nói gì cả.
“Anh không đi ra ngoài, vậy em đi ra ngoài ngủ, dù sao em cũng không muốn nhìn thấy anh ”
"Để anh đi.”
Cuối cùng Kỳ Tuân vẫn khuất phục̶, hắn thật sự sợ Trình Viễn Sầm bỏ hắn đi, đành phải rón rén đóng cửa lại rồi rời đi.
Người vừa đi, phòng ngủ trở nên rộng hơn, nơi này còn tràn ngập tinh dich và mùi tanh ngọt từ nước l n, nhưng đều là của cùng một người, chưa bao giờ ngửi qua mùi vị tinh dich của Kỳ Tuân cả....
⬅ Trước Tiếp ➡