Chương 6
"Là khách mà ba mời về à?" Anh nhẹ nhàng hỏi.
Ánh mắt đột ngột chuyển hướng, nhìn thẳng Ôn Diệc Hàn.
Ôn Diệc Hàn gật đầu, giống như một con chim cút co cổ lại "Anh, em thật sự chỉ muốn kết bạn với Sanh Sanh thôi."
"Có thể… có thể là em quá nhiệt tình nên đã làm Sanh Sanh sợ, em sẽ xin lỗi cô ấy "
"Sanh Sanh, xin lỗi em, em tha thứ cho anh nhé."
Văn Dĩ Sanh quay mặt đi, không muốn nhìn vào khuôn mặt làm cô ghê tởm, lạnh lùng gật đầụ
Cô đã có quyết định.
Sẽ không ở lại nhà họ Ôn.
Đợi chú Ôn về cô sẽ chào tạm biệt và rời khỏi đây.
Ôn Diệc Hàn được tha thứ, cười hì hì khoe mẽ "Anh xem, Sanh Sanh đã tha thứ cho em rồi…"
Ôn Chấp không nói gì, ánh mắt lạnh lẽo nhìn sang, Ôn Diệc Hàn lập tức thu lại nụ cười, cả người vô cùng căng thẳng.
"Ừm." Cuối cùng thiếu niên cũng gật đầu, ánh mắt khẽ chuyển.
Ôn Diệc Hàn như được đại xá, nhanh chóng rời khỏi tầng ba.
Sau khi hắn đi, cơ thể căng thẳng của Văn Dĩ Sanh mới thả lỏng.
Phòng mà chú Ôn chuẩn bị rất đẹp, có cửa sổ lớn, rèm cửa và ga giường đều là màu hồng nhạt dành cho thiếu nữ.
Văn Dĩ Sanh ngồi ở mép giường mềm mại, vừa bối rối vừa buồn rầụ Suýt nữa bị xâm hại, ấn tượng ban đầu của cô về nhà họ Ôn đã để lại bóng ma không thể quên trong đời.
Chiếc va li vẫn ở bên cạnh, cô chưa thu dọn.
Khi chú Ôn về cô sẽ chào hỏi rồi rời khỏi đây.
"Anh có thể vào không?" Bên ngoài cửa vang lên giọng nói dịu dàng lịch sự của thiếu niên.
Trong đầu Văn Dĩ Sanh hiện lên khuôn mặt dịu dàng tinh tế của thiếu niên, cô không ghét anh mà còn cảm thấy biết ơn "Có thể."
Ôn Chấp bước vào, làn da trắng, cơ thể cao gầy, khuôn mặt dịu dàng luôn mang theo nụ cười nhẹ.
"Em tên là Sanh Sanh đúng không?"
Cánh tay anh rất trắng, ngón tay thon dài đẹp đẽ, trên tay cầm một cốc sữa "Vừa rồi đã bị dọa phải không, uống chút sữa để bình tĩnh lại đi."
"Đúng vậy, em tên là Văn Dĩ Sanh, cảm ơn anh." Cô nhận lấy cốc sữa, hàng mi cong vút khẽ cụp xuống, đôi môi hồng tự nhiên chạm vào miệng cốc, uống một hớp.
Dòng sữa ngọt ngào trôi xuống cổ họng, khóe miệng cô gái dính một giọt sữa trắng. Cô hoàn toàn không biết, đôi mắt hạnh xinh đẹp cong cong nhìn về phía thiếu niên, nở một nụ cười biết ơn.
Ôn Chấp cúi đầu cười, anh giơ tay lên, chỉ chỉ vào khóe miệng mình.
"Hửm?" Văn Dĩ Sanh không hiểu, cô nhìn vô cùng thuần khiết, giống như con cừu lạc vào lãnh địa của thiên thần sa ngã Lucifer, mất đi sự bảo vệ của thần linh…
Con cừu chắc chắn sẽ rơi vào vòng vây của ác thần.
Ánh mắt Ôn Chấp hiện lên nụ cười như bất đắc dĩ. Anh lấy ra chiếc khăn tay trắng, quỳ một chân xuống, ngang tầm với cô gái ngồi bên giường, nhẹ nhàng lau đi vết sữa dính trên khóe miệng cô.
Cuối cùng Văn Dĩ Sanh cũng nhận ra điều gì đó, mặt cô đỏ bừng, cầm lấy khăn tay của thiếu niên nói "Cảm ơn anh, em, em tự làm được rồi "
Trời ơi Bây giờ còn có người mang theo khăn tay bên mình sao?
Chi tiết nhỏ này khiến Văn Dĩ Sanh càng có thiện cảm với thiếu niên dịu dàng này hơn.
So sánh với Ôn Diệc Hàn vừa rồi đã cố tình xâm phạm mình, khoảng cách giữa hai anh em này quá lớn Một người là thiếu gia lịch sự, một người là kẻ côn đồ bắt nạt người khác
Hơn nữa, mùi hương của chiếc khăn tay này… rất dễ chịu, giống như mùi hương trên người anh.
Thiếu niên đứng dậy rời khỏi đây.