⬅ Trước Tiếp ➡

Mẹ Cố nghe thế thì nổi giận.
“Mẹ, anh ấy là Ôn Chấp, học cùng trường với con…” Cố Huyên vội kéo mẹ mình lại, khẽ nói.
“Nhà họ Ôn…” Mẹ Cố giật mình, nhanh chóng im lặng, sự kiêu căng phách lối trước đó cũng lập tức tiêu tan.
Bà ta biết Ôn Chấp là ai, người học giỏi đứng nhất, lại còn là con trai nhà họ Ôn. Dù chưa từng đến trường con gái, bà ta cũng từng nghe qua tên cậụ
Kẻ có tiền cũng chia đẳng cấp. Nhà họ Cố tuy cũng được xem như hào môn, nhưng so với thế lực và tài sản hùng hậu của nhà họ Ôn thì vẫn kém xa.
Vừa nãy bà ta nói… để con nhà họ Ôn quỳ xuống xin lỗi con mình?
Mặt mẹ Cố cứng đờ, suýt ngất tại chỗ
“Xin lỗi… tất cả là lỗi của Huyên Huyên, nhất định phải xin lỗi ” Mẹ Cố Huyên cố nặn ra nụ cười, đẩy con gái mình ra trước “Mau xin lỗi người ta đi ”
Cố Huyên cắn răng, không cam lòng, nhưng vì có Ôn Chấp ở đây nên không dám nổi nóng.
Cô ta miễn cưỡng thốt ra lời xin lỗi, giọng điệu nghe là biết làm cho có lệ “Xin lỗi.”
Văn Dĩ Sanh biết mẹ con nhà họ Cố thay đổi thái độ là vì Ôn Chấp. Cô không muốn làm lớn chuyện nên chỉ gật đầu xem như chấp nhận lời xin lỗi.
Ôn Chấp cũng không nói gì thêm.
Rõ ràng anh cũng không định truy cứụ
Vẻ mặt ôn hòa, như thể chẳng để tâm đến mâu thuẫn giữa hai người, chỉ cần xin lỗi qua loa là xong.
“Thưa cô, Dĩ Sanh đang sốt không thể tiếp tục học được nữa, em đưa con bé về trước.”
Nói xong, anh nắm tay Văn Dĩ Sanh rời khỏi đây.
Chỉ là khi đến cửa, bước chân Ôn Chấp khẽ chậm lại. Anh hơi cúi đầu, ánh mắt tối tăm như đêm đen, chứa đầy cảm xúc nguy hiểm.
Con mẹ nó đúng là ċһán sống rồi
Văn Dĩ Sanh là của anh, đồ của anh không ai được chạm vào.
Nếu đã có gan chạm vào thì nhất định phải trả giá
Ôn Chấp nhìn khuôn mặt đỏ hồng, mệt mỏi của Văn Dĩ Sanh, anh che giấu h0àn hảo nội tâm u ám của mình “Có phải rất khó chịu không? Nếu không chịu nổi đến lúc về nhà, chúng ta ghé bệnh viện gần đây trước nhé.”
Văn Dĩ Sanh cảm thấy cơ thể mệt mỏi rã rời, còn kèm the0 cơn buồn nôn.
Cô lắc đầu, dù bệnh vẫn ngoan ngoãn yên tĩnh, không than vãn “Không cần đâu, về uống thuốc là được, để em đi thay đồ trước.”
Cuối cùng mẹ Cố cũng thở phào nhẹ nhõm.
Bà ta thật sự lo Ôn Chấp sẽ trở mặt chỉ vì câu “quỳ xuống xin lỗi” kia
Bà mẹ chua ngoa độc miệng như bà ta cũng không nhịn được mà khen ngợi “Nghe nói con trai trưởng nhà họ Ôn giỏi toàn diện, tɾong giới con cháu gia tộc là người nổi bật nhất. Có giáo dưỡng lại lễ phép, Ôn Chấp đúng là một đứa trẻ dịu dàng.”
Sau đó bà ta lại quay sang mắng Cố Huyên “Người nhà họ Ôn mà con cũng dám chọc vào? May mà Ôn Chấp tốt tính, không truy cứụ Nếu không, cả nhà họ Cố vì con mà gặp họa ”
Cố Huyên không phục.
Tốt tính gì chứ, rõ ràng Ôn Chấp chẳng quan tâm đến Văn Dĩ Sanh
Văn Dĩ Sanh bị cô ta dội nước lạnh đến sốt rồi, chẳng phải chỉ cần xin lỗi qua loa là xong chuyện sao?
Cố Huyên ngẩng đầu hất cằm “Tất nhiên sẽ không truy cứu rồi, Ôn Chấp là bạn học của con, anh ấy sẽ không làm khó con.”
Mẹ Cố nghe con gái mình nói vậy thì vừa kinh ngạc vừa vui mừng.
“Nói vậy là do con có quan hệ tốt với Ôn Chấp, nên thằng bé mới không truy cứu trách nhiệm?”
Cố Huyên ngập ngừng một chút rồi gật đầu “Đúng vậy ”
Văn Dĩ Sanh ngồi lên xe, lần này cô không ngồi trên ghế phụ.


⬅ Trước Tiếp ➡