⬅ Trước Tiếp ➡
Chúc Bạch Thược ra vẻ suy nghĩ "Nhưng như vậy mới thú vị mà."
Hệ thống Ký chủ vui là được, nhưng xin hãy tập trung vào nhiệm vụ.
Chúc Bạch Thược móc chiếc túi từ trong lòng ngực chứa bùa "Bách Giải Tiêu Tai" ra, nói với Hỉ Nhi "Tối qua ta gặp một lão đạo sĩ trông rất tiên phong đạo cốt ở cửa. Ta xin được một lá bùa bình an, nói rằng nó có thể bảo vệ người được bình an."
"Hôm nay chúng ta về nhà đi, ta muốn tặng lá bùa này cho phụ thân."
Hỉ Nhi cũng không nghi ngờ gì về sự thật giả của câu chuyện.
Vì tối qua, nguyên chủ lo rằng số bạc năm trăm lượng Lý Thắng Gia mang theo không đủ tiêu xài ở kinh thành, nên đã sai Hỉ Nhi đi tìm người gửi thêm một trăm lượng bạc nữa cho hắn.
Nhà họ Chúc vốn có truyền thống kinh doanh qua nhiều thế hệ, nhưng chỉ đến khi cha Chúc kế thừa sản nghiệp mới phát triển rực rỡ. Vì vậy, Chúc phụ rất có uy tín trong giới thương nhân Giang Nam.
Khi Chúc Bạch Thược trở về nhà, Chúc phụ đang tham dự tiệc rượu bên ngoài, nhưng khi nghe hạ nhân bẩm báo, nói tiểu thư đã về, ông lập tức xin lỗi các bạn bè, không quay đầu lại mà vội vã rời khỏi tiệc.
Một thương nhân bung phệ nhìn theo bóng lưng hối hả của Chúc phụ, bèn tò mò hỏi "Sao ông chủ Chúc lại vội vàng như thế? Tiệc rượu đang vui mà, ông ấy làm thế chẳng phải làm mất hứng mọi người sao?"
Nghe vậy, những người xung quanh phá lên cười, khiến người kia ngơ ngác không hiểụ
Có người giải thích "Ngươi từ Trung Nguyên đến nên không biết. Cả Giang Nam đều biết chuyện nhà ông chủ Chúc. Cô con gái duy nhất của ông ấy giống hệt ông ấy, si mê theo đuổi một thư sinh nghèo suốt ba năm nay, thậm chí còn chuyển đến sống cạnh nhà thư sinh đó. Bây giờ hiếm hoi mới về nhà một chuyến, ông ấy có thể không nôn nóng sao?"
Mọi người cười ầm lên.
Chúc phụ không hay biết gì về những lời bàn tán sau lưng. Về đến nhà, nhìn thấy con gái duyên dáng yêu kiều, gương mặt ông ngay lập tức nở nụ cười rạng rỡ như đóa hoa cúc.
"Ai ui, bảo bối ngoan của cha đã về rồi à? Mau, để cha xem, có gầy đi chút nào không?"
Ánh mắt của Chúc Bạch Thược tràn đầy tình thương yêu dành cho cha, ngoan ngoãn xoay một vòng để cha ngắm nhìn.
"Bảo bối ngoan của cha có phải hết tiền rồi không? Không sao, cha sẽ bảo phòng thu chi cấp cho con thêm năm trăm lượng..."
Chúc phụ vuốt râu, vui vẻ nói.
Nhưng Chúc Bạch Thược lập tức cắt ngang lời ông, nàng vui vẻ lấy ra chiếc túi gấm như đang khoe khoang, rồi đưa cho ông xem lá bùa “Bách Giải Tiêu Tai” bên trong, hớn hở nói “Cha, đây là bùa bình an mà con đã xin riêng cho cha, sẽ phù hộ cha được bình an, gặp dữ hóa lành ”
Đôi mắt Chúc phụ sáng lên, ông liền cầm lấy túi gấm định buộc vào thắt lưng, nhưng Chúc Bạch Thược vội ngăn lại.
"Cha Lá bùa này con tốn tận hai trăm lượng bạc mới xin được, nhất định phải giữ bên mình "
“Cha Cha đừng phụ lòng thành ý của con gái nhé ”
Nghe nói tờ bùa nhẹ tênh ấy lại có giá đến hai trăm lượng bạc, tay Chúc phụ run lên, suýt nữa đánh rơi chiếc túi. Sau đó ông nhanh chóng nắm chặt lại, cười gượng gạo "Đây là tấm lòng của bảo bối nhà ta, cha nhất định sẽ giữ nó bên mình…."

⬅ Trước Tiếp ➡