Chương 27
" Được rồi, ăn đi, Huynh thử xem có ngon hay không
Ngạo Hàn Chi, nhìn dáng vẻ ôn nhu của nàng, trong lòng không khỏi nhộn nhào. Trầm giọng nói.
" Cũng được, rất vừa miệng " .
Ăn cơm xong, hắn thấy Nàng chuẩn bị thay dược cho hắn, liền xua tay.
" Tạ Cô nương, ta đã khỏe vết thương đã kết vảy rồi, không cần thoa dược nữa...
" Tạ Cô Nương có thể ra ngoài một chút hay không ? Đã nhiều ngày ta không có tắm, ta muốn đi tắm.
Huyên Huyên nhếch môi cười giảo hoạt. Nhìn Ngạo Hàn Chi.
" Được, Ta ra ngoài Cho dù huynh không có tắm ta cũng không ghét bỏ huynh đâụ
Ngạo Hàn Chi mặt đỏ như máu, lẩm bẩm. " Không có tiết tháo "
Hắn thấy Huyên Huyên đã đi ra ngoài, lúc này mới yên tâm mà cởi bỏ y phục ngâm mình trong bồn tắm.
Huyên Huyên nhìn qua cửa xổ, thấy từng đường nét rắn chắc trên cơ thể của hắn , cả gương mặt xinh đẹp tới yêu nghiệt kia, nước miếng không hẹn mà chảy ròng ròng.
... Ký chủ nhân lúc này nên vắt khô hắn. Cô còn đợi tới khi nào.
Huyên Huyên bị Hệ Thống thúc dục hít vào một hơi, tiến vào bên trong.
Huyên Huyên bước chân nhẹ nhàng, tới gần bồn tắm của Ngạo Hàn Chi , hắn Bây giờ đang hưởng thụ đâu có để ý có người tới Hay không?
Huyên Huyên cầm khăn lông, từ từ lau ở bãi vai lướt qua khuôn ngực rồi vòng tới eo của hắn.
Ngạo Hàn Chi, bị động tác của Huyên Huyên dọa cho sợ, nơi Hạ Bộ không ngoãn mà dựng thẳng Lên.
Hắn giật mình , xoay người đứng lên đối diện với Huyên Huyên , quên mất bản thân mình không mảnh vãi che thân.
Huyên Huyên híp mắt nhìn vật căng trướng dưới thân của hắn đang hướng Cô mà vẫy chào, cô cũng bị dọa cho giật mình.
Đầu lưỡi nhỏ nhắn của cô , vươn ra liếm vào cánh môi khô của mình, cất tiếng.
" Ách" Của Hàn Chi Huynh thật lớn a
Ngạo Hàn Chi lúc này nhớ ra, hắn còn chưa có mặc gì, lúng túng ngồi xuống Bồn tắm, Gầm lên
" Nữ Nhân này... Nàng còn có Liêm Sĩ nữa hay không? ..... Nhanh nhìn ra chỗ khác.
" Đồ Sắc Nữ " .
==================================================
Huyên Huyên thấy hắn ngồi lại xuống nước, cô tiến lại gần cúi đầu khẽ nghiêng người xuống. Hàm răng hơi cà cà vài vành tai đỏ rực như máu của Ngạo Hàn Chi, tay kia xoa vào Khuôn ngực rắn chắc.
" Thế nào? Đây là Hàn Chi huynh muốn ta tiếp tục kỳ cọ sao?
Ngạo Hàn Chi bị câu dẫn tới ngốc lăng, Toàn thân hắn nóng như bốc hỏa. Mặc Dù là hắn đang ngâm nước lạnh , Hắn cố gắng nghiêng đâu hướng khác, tránh né Huyên Huyên như rắn rết.
Huyên Huyên nhìn động tác đáng yêu của hắn, giống như thỏ con sợ bị làm thịt. Cô cười tới xinh đẹp.
Ngạo Hàn Chi, chịu không được vẻ xinh đẹp của nàng càng xẩu hổ hơn. Nơi trái tim hắn nhảy tới loạn .
" Khụ Huynh tiếp tục tắm đi, Ta về phòng, huynh tắm cho sạch sẽ vào .
" Không sạch ta sẽ giúp huynh tắm lại, ta không ngại đâụ
Ngạo Hàn Chi, chịu không được kích thích của nàng, hắn phải cố gắng áp chế dục vọng lẫn xấu hổ, mà gằn lên từng chữ.
" Ta Sẽ tắm Sạch sẽ Tạ cô nương không cần quan tâm " Hừ " ...
Huyên Huyên nhìn hắn hoang mang, quẩn bách tới đường cùng , cô không thẹn mà cưới phá lên. Còn tốt bụng đóng cửa lại giúp hắn.
Ngạo Hàn Chi, vội vàng chà sạch thân thể, mặc lại y phục, cánh tay đè chặt lồng ngực mà thở hổn hển không ra hơi.
" Cuộc đời hắn xong rồi, rơi vào tay yêu tinh dụ người, còn không biết liêm sĩ được viết như thế nào.
" Không được, phải trốn đi. Vì bảo vệ tiểu đệ thật tốt, quyết không để cho nàng ăn sạch.