Chương 4
"Vào đây bằng cách nào?"
"Tôi là...là nhân viên vệ sinh ở lầu hai. Vì chỗ trọ không tiện nên tôi chỉ nghĩ lên đây tắm rửa một cái, tưởng đâu lúc này ở công ty không có người..."
"A " Nam nhân ý vị không rõ mà cười lạnh "Thẻ nhân viên đâu?"
Liên Hân vội vàng xoay người, quỳ gối xuống đất, khom lưng lục tìm balo.
Nam nhân ánh mắt lạnh lùng mà dừng ở cặp mông trắng trẻo đang vễnh lên. Bên dưới còn thấp thoáng thấy được hai cánh môi hồng nhuận no đủ, hơn nữa vẫn còn mang theo vài giọt chất lỏng, không biết là nước hay vẫn là thứ gì đó khác.
Nam nhân nuốt khan, xoay đầu nhìn sang bên kia.
Liên Hân đem thẻ nhân viên cao cao giơ lên, đưa cho hắn.
Hắn cầm lấy, quét mắt nhìn một cái, sau đó đem di động ra chụp ảnh lại.
Liên Hân có điểm kinh hoảng, vội hô lên "Anh..."
Kỳ thực một mặt Liên Hân có chút lo ngại hắn sẽ báo cho bảo an, mặt khác cô cũng muốn lợi dụng cơ hội này để mà tiếp cận.
Vì vậy, Liên Hân liền nức nở nhào qua ôm lấy đùi hắn, đôi mắt liếc nhìn sang bộ vị đang nhô cao.
Cô làm vẻ mảnh mai sợ hãi vô cùng mà nói "Cầu xin anh đừng nói ra ngoài, tôi sẽ thất nghiệp mất. Về sau tôi không dám nữa, tôi có thể, có thể..."
Liên Hân đặt tay lên chỗ giữa hai đùi của nam nhân, vuốt ve nhỏ giọng "Tôi có thể làm bất cứ chuyện gì, chỉ cần anh không..."
Lúc vừa chạm vào, nội tâm Liên Hân run rẩy một chút, thật lớn, lại còn đang không ngừng trướng to lên thêm.
Nam nhân hô hấp trầm trầm, hắn bắt lấy cổ tay Liên Hân, cao ngạo mà rũ mắt.
Sau đó, hắn đột nhiên duỗi tay chụp lấy ngực cô, trầm mặc trong chốc lát rồi lại túm đến cổ chân, giơ lên cao một chút, chăm chú quan sát tiểu huyệt nhỏ hẹp phấn nộn của cô hồi lâụ
Cổ họng mấy phen lăn lộn, hắn cố gắng khắc chế hơi thở trầm trọng nóng rực của mình, dùng sự tự chủ vô cùng cường đại mà buông cô ra.
"Chớ có tưởng bở, mặc quần áo xong liền cút ra ngoài. Tôi trước nay không chạm vào thứ dơ bẩn."
Liên Hân vốn dĩ đang bị hắn nhìn đến ướt át dầm dề, giờ phút này đột nhiên hắn lại tạt cho cô một gáo nước lạnh.
Khuôn mặt Liên Hân đỏ rồi lại trắng, nước mắt lưng tròng.
Cô còn chưa tới nông nỗi không biết xấu hổ như vậy đâu
Liên Hân cúi đầu ngồi sụp xuống, từ trong balo lấy quần áo ra, qua loa mặc vào, sau đó ôm lấy đồ đạc chuẩn bị rời đi.
"Khoan đã."
Cô dừng lại.
"Trừ bỏ dùng phòng tắm ra, cô có lấy trộm thứ gì ở lầu tám hay không?"
Thân thể Liên Hân nhẹ nhàng run rẩy, cô xoay người, đem balo mở ra giơ lên cho hắn xem, thật tức giận mà nói "Thân thể tôi anh đều xem qua rồi, không có chỗ khác để giấu đồ vật nữa, hoặc là nói, anh muốn nhìn xem trong chỗ dơ bẩn của tôi có giấu thứ gì hay không sao?"
Hắn nhẹ nhàng nhướng mày, nhìn chăm chú vào khuôn mặt nữ nhân đang thở phì phì trước mặt, sau đó khoát khoát tay.
Liên Hân thu hồi balo, xoay người bỏ chạy, vừa chạy vừa khóc.
Ký chủ, hãy mau chóng cùng mục tiêu nam tính giao cấụ Nếu không hoàn thành phải tiếp tục nhận phạt
Liên Hân bực mình "Kia cũng phải xem ta có khả năng làm được hay không Mi nhìn hắn ta một bộ cao lãnh chi hoa như vậy "
Ký chủ, thân thể của ngài đã được trải qua hệ thống ưu hoá, tính giao cảm quan vô cùng tốt, cơ thể người thường cơ bản không vượt qua ngươi. Chỉ cần ngủ với mục tiêu nam tính một lần, hắn nhất định sẽ nghiện, ký chủ xin hãy tự tin.
Hoàn thành mỗi giai đoạn nhiệm vụ hệ thống đều sẽ có khen thưởng, ký chủ cố lên
"Bệnh tâm thần." Liên Hân lẩm bẩm.