⬅ Trước Tiếp ➡

Liên Hân nhỏ giọng trả lời "Không có việc gì, chỉ là cảm giác hiện tại ở lại nơi này có chút gượng gạo. Hai người cứ nói chuyện với nhau, chị đi ra ngoài ăn chút gì rồi lại trở về."
"Ừm." Lâm Lập Phong ôm chặt Liên Hân, thật cẩn thận mà quan sát xem cô có giận dỗi hay không, sau đó cúi đầu hôn hôn lên cặp môi mềm, thấp giọng dỗ dành.
"Chuyện này thực nhanh sẽ được giải quyết."
Liên Hân sau khi rời đi liền ở ven đường lung lay một trận.
Kỳ thật cô cũng không đói bụng, chỉ là khi đi ngang quán ăn liền nhìn thấy được thông báo tuyển người.
Liên Hân sững người một chút, bằng không xin làm nhân viên giao cơm đi?
Dù sao cô cũng phải đổi công việc mới, giao cơm không cần giao tiếp với quá nhiều người, chỉ là mở cửa, đóng cửa, nhận đơn, giao hàng.
Chưa kể cả ngày chạy đi đưa cơm, di chuyển ở phạm vi rộng như vậy còn có thể giúp hệ thống có thêm cơ hội rà soát mục tiêụ
Đăng ký xin việc kỳ thật rất đơn giản, nhưng công việc này lại yêu cầu phải có báo cáo kiểm tra sức khoẻ cùng giấy đảm bảo của bác sĩ.
Liên Hân nhớ tới bảng báo cáo cô lấy được ở văn phòng của Phong Khải Ninh.
Không biết cô có được tính là khoẻ mạnh hay không?
Vì vậy, Liên Hân quyết định đi đến bệnh viện một chuyến để xin cấp giấy đảm bảo.
Liên Hân nhanh chóng tới nơi.
Cô đi đến bàn hướng dẫn hỏi thăm một chút về quy trình để lấy được giấy đảm bảo sức khoẻ lao động.
Lễ tân nói phải tìm đến bác sĩ phụ trách kiểm tra sức khoẻ cho cô, hoặc là người thẩm định báo cáo lần trước.
Liên Hân tìm tìm tin nhắn điện thoại, trong thư thông báo có số liên lạc của cả hai người.
Ban đầu, cô gọi vào số của vị bác sĩ lần trước đã khám cho mình, nhưng không ai tiếp.
Vì vậy nên Liên Hân đành cắn răng, lấy hết can đảm đánh điện đến văn phòng của phó viện trưởng Tô Tử Tích.
Tô Tử Tích đang cùng Phong Khải Ninh video call.
Hắn nhìn vẻ mặt giống như tám ngày không ngủ của đối phương, lưng dựa vào ghế bành, không mặn không nhạt mà nói.
"Cậu muốn gặp bác sĩ tâm lý, tôi tìm được người tốt nhất đưa đến thì cậu lại không chịu cùng người ta nói cho rõ ràng. Cậu rốt cuộc muốn thế nào, hửm, Phong tổng?"
Phong Khải Ninh bực bội mà day day ấn đường, phất tay.
"Bỏ đi, không việc gì."
Loại sự tình này làm sao mà kể?
Nói Phong Khải Ninh hắn muốn thao huyệt đến thần trí thất thường, mà cái huyệt kia vừa bị hắn thao một lần đã bỏ chạy?
Vậy là có ý gì, chê hắn không được?
Xin nghỉ việc, di động đổi số, gọi đến chỗ thuê nhà, chủ nhà trọ còn nói cô đã sớm dọn đi nơi khác.
Nữ nhân này quả rất khá, khá thật sự.
Điện thoại bàn đột nhiên vang lên, Tô Tử Tích giơ tay phẩy phẩy.
"Chờ cậu nghĩ cho thông suốt rồi nói, tôi làm việc đây."
Hắn cắt đứt video call, tiếp điện thoại.
"Chào ngài?" Liên Hân rụt rè lên tiếng.
"Chào cô. Tô Tử Tích xin nghe."
"À tôi...tôi là người kiểm tra sức khoẻ."
Tô Tử Tích sửng sốt một chút "Hửm?"
"Không, không phải, tôi là người được kiểm tra sức khoẻ."
"Ừm?"
Liên Hân bắt đầu đổ mồ hôi, chứng sợ giao tiếp của cô đúng là không có thuốc trị, đặc biệt trong lúc gọi điện thoại.
Tốn một chút công phu, rốt cuộc Liên Hân cũng đem sự tình nói được rõ ràng.
Kỳ thực, Tô Tử Tích vẫn còn có chút ấn tượng về người này. Còn không phải chính là nhân viên mà lần trước Phong Khải Ninh nhờ hắn thẩm định sức khoẻ sao?
Tô Tử Tích bèn nhìn đồng hồ một cái.
"Cô đến đây đi, tôi có thể giúp cô làm giấy đảm bảo."
Liên Hân đi vào văn phòng phó viện trưởng.


⬅ Trước Tiếp ➡